Cùng Mẹ Maria Sống Mầu Nhiệm Cứu Độ và Mang Ơn Cứu Độ Đến Cho Mọi Người

Sự Mạo Hiểm của Cuộc Sống

Di chuyển ra khỏi sự an toàn và phòng vệ

Chuyển ngữ: Kim Xuân, Học viện

 

Chúng ta có thể tạo ra một thế giới rất an toàn cho chính bản thân mình. Ta thiết lập những lề thói hoạt động thường nhật cho mình. Kiến tạo một vài tình bằng hữu. Phát triển những kiểu mẫu gia đình. Củng cố những quan niệm của bản thân về Thiên Chúa và về ý nghĩa của cuộc sống. Duy trì những kỷ luật tâm linh và đảm nhận những trách vụ nào đó. Tự bản chất, không có gì trong những điều vừa nêu lên lại là những nhu cầu không hợp lệ.

 

Nhưng trên tất cả, những điều đó có lẽ được nảy sinh từ động lực hoài nghi trong việc nỗ lực tạo cho bản thân một thế giới an toàn và bảo đảm. Một thế giới có thể phòng vệ ta khỏi những rủi ro. Một thế giới che chắn ta khỏi những thách thức mới. Một thế giới mà nơi đó những lề thói hằng ngày của bản thân không chỉ được nuôi dưỡng nhưng còn gây mê chúng ta.

 

Đời sống nội tâm không thể triển nở tròn đầy trong những tình huống như thế. Sự an toàn không luôn luôn là một chìa khóa để phát triển. Nhưng còn là những vấn nạn, sự tìm kiếm và sự liều lĩnh. Tác giả Nouwen làm bản khảo sát về những câu hỏi ta đặt ra “phải được sống hơn là được phát triển cách thông minh”. Nói cách khác, ta không cần nắm giữ thế giới của mình để được ân thưởng, nhưng bắt đầu đặt ra những vấn nạn trong đấu trường cuộc sống bằng việc sống một cách thực tiễn. Nghi vấn đúng có thể dẫn đến một quyết định đúng. Hành trình tìm kiếm có thể khiến ta làm đảo lộn một vài sự an toàn của bản thân. Và việc nắm giữ sự rủi ro như thế, khi nó được khởi đi từ một khát vọng sống chân thành và đích thực hơn, sẽ có thể hướng ta đến một sự sống mới.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma

 


Sự Thách Thức của Một Người Bạn

Niềm khích lệ trong cuộc hành trình

Chuyển ngữ: Kim Xuân, Học viện

 

Giai điệu của đời sống nội tâm là sự chuyển đổi từ tình trạng hiện tại của bản thân, bao gồm những nỗi sợ hãi, nhu cầu và bận rộn, cho đến trạng thái của sự thanh bình, xoa dịu và canh tân. Và khởi đi từ không gian biến đổi này, ta có thể bắt đầu di chuyển để tái nhập vào thế giới của chính mình với niềm hy vọng và sự can đảm ta vừa tìm thấy.

 

Trong khi việc thực hành giai điệu này là một trách nhiệm mang tính cá vị và hết sức độc đáo, thì những người khác có thể trợ giúp ta trong cuộc hành trình ấy. Đang khi ta phải chịu trách nhiệm về sự thăng tiến tâm linh của bản thân và về cuộc sống của riêng mình, điều này không có nghĩa là ta không cần đến những người bạn đồng hành trên đường ta đi. Tác giả Nouwen nhận định: “Bây giờ tôi nhận ra rằng tôi cần tiếp xúc thường xuyên với một người bạn, cũng là người giúp tôi gần gũi với Chúa Giêsu và tiếp tục mời gọi tôi đi đến sự trung thành.”

 

Một người bạn như thế thì không thể thực hiện cuộc hành trình thay cho ta. Họ không phải là một người bạn có thể đưa ra những đáp án có sẵn. Người bạn ấy cũng không thể cất đi những xung đột, không thể xua tan những nỗi đau hoặc những khó khăn thay ta.

 

Có một con đường mà ta phải bước đi một mình. Những quyết định ta phải thực hiện. Những công việc ta phải thi hành. Nỗi đau ta phải đảm nhận. Sự biến đổi ta phải trải qua. Sự thanh bình ta được hít thở. Nhưng một người bạn đồng hành với ta có thể thách thức ta trung tín đến cùng và đáng tin cậy. Một người bạn như thế có thể giúp ta sống lương thiện. Một người bạn như thế có thể khích lệ ta tiếp tục thực hiện những quyết định khó khăn hơn. Sự thách thức có một người bạn biết giúp đỡ như thế là một thách đố để ta tiếp tục chọn lựa trong cuộc sống.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma

 


Sự Thinh Lặng “Nghèo trong Tinh Thần”

Di chuyển từ tốt đến tốt nhất

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

 

Không phải bất kỳ và mọi sự thinh lặng nào cũng đều sinh hoa trái do đến với sự cô tịch. Không phải tất cả sự tĩnh lặng nào đều sẽ đưa đến sự an bình nội tại. Tác giả Nouwen nói rằng: “Đó là trong thinh lặng ‘của sự khó nghèo tinh thần’ mà bạn học biết để nhìn thấy cuộc sống theo cái nhìn thích hợp của nó.” Sự thinh lặng này là hoa trái của tâm tình bên trong được thủ đắc bởi sự buông bỏ và hy vọng.

 

“Nghèo trong tinh thần” không có nghĩa bị nghèo nàn tâm linh – đó là sự thụ động, thiếu động lực và thiếu óc sáng tạo. Thật khá nghịch lý. Bởi “nghèo trong tinh thần” phát sinh sự tràn đầy năng lực – bao gồm những kế hoạch, khát vọng và ý tưởng. Thế nhưng, không phải mọi thứ ta dự tính và khao khát nhất thiết phải được thực hiện, hoặc rằng mọi điều ta ước ao không luôn luôn có những kết quả tốt đẹp – và rằng, điều cần thiết hơn, ta cần học nghệ thuật của sự buông bỏ, bằng việc chấp nhận để những dự tính cũng như khát vọng của mình xảy ra trong sự quan phòng khôn ngoan của Thiên Chúa.

 

Khi làm như thế, ta trở nên những nhân chứng của niềm hy vọng. Vì sự khôn ngoan của Thiên Chúa sẽ mở ra những khả năng mới mẻ. Trong việc sắp xếp những thứ khác sang một bên, những viễn cảnh mới có thể được thu hoạch. Và với nhận thức rằng ta không có mọi câu trả lời cho mọi vấn nạn, sự thấu hiểu bên trong có thể đến từ những nguồn gốc không mong đợi.

 

Sự tĩnh lặng của “nghèo trong tinh thần” sinh hoa trái trong việc giúp ta suy chuyển từ điều tốt đến điều tốt nhất, từ sự tình cờ đến sự khôn ngoan, từ tính bốc đồng đến tâm thế kiên vững nhất. Trong sự thinh lặng ấy ta học cách để mang đến cho chính mình, với tất cả những dự tính và ý tưởng, đạt đến trạng thái khước từ và thanh thản nội tâm – không phải để trở nên vô vi hoặc bất động, nhưng để hiểu biết cách chân thực hơn và để hành động cách sáng tạo hơn!

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma

 

 

Giữ Lửa Cháy Sáng

Nuôi dưỡng đời sống nội tâm

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

 

Chúng ta đôi khi lầm tưởng rằng mọi suy nghĩ nên được bộc lộ, mọi tầm nhìn nên được sẻ chia, và mọi giấc mơ nên được giải thích. Ta nghĩ rằng những gì mình có trong thế giới nội tâm đều cần được diễn đạt ra bên ngoài…

               

Chắc hẳn đó không phải là vấn đề. Có những thứ mang tính thánh thiêng và cá vị. Ta không thường tiết lộ những sự thân mật về cuộc sống tình yêu của ta với ai đó. Tương tự, có những sự mật thiết về con người nội tại của bản thân cần được giữ kín. Tác giả Nouwen lưu ý rằng “sự thinh lặng là nguyên lý và từ nơi đó mà ngọn lửa tâm linh của Thiên Chúa được dưỡng nuôi và duy trì sự cháy sáng.” Chính trong sự tĩnh lặng của bản thân mà những tư tưởng của ta có thể được nuôi dưỡng cách cẩn trọng.

 

Trong thinh lặng, niềm hy vọng có thể được khơi dậy thường xuyên. Tại nơi đó mà những giấc mơ được đánh thức, bộc lộ. Trong sự cô tịch của đời sống nội tâm, những quyết định có thể được chọn lựa và những cam kết gay go được hình thành. Nơi đó, một sự thân mật nội tại được nuôi dưỡng. Nơi đó, bản thân được làm mới lại và biến đổi. Nơi ấy, tình yêu có thể lớn lên và sự thánh thiện có thể được gìn giữ, bổ trợ.

 

Nếu như đời sống nội tâm này không được duy trì, ta sẽ làm suy yếu nội lực và làm tan biến những quyết tâm của mình. Ta sẽ dễ dàng rơi vào sự nguy hiểm và ở trong tình trạng lung lay bởi những tiếng nói mang tính ưu thế hơn chi phối ta; nó đồng thời đưa ta đến sự nguy hiểm khác là đánh mất chính mình. Để giữ lại những gì là thánh thiêng không phải là ích kỷ. Đó là sự chính đáng để duy trì việc gìn giữ bản thân. Hơn thế nữa, nó là mảnh đất mà từ nơi đó những hành động can đảm có thể trổ sinh hoa trái.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma

 

 

Lời Cầu Nguyện của Con Tim

Con đường của sự kiên trì

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

 

Chúng ta hiểu rằng sự tĩnh mịch không hẳn chỉ là một nơi chốn. Nhưng đặc biệt hơn, nó là tình trạng của sự hiện diện. Và tình trạng hiện diện này cần phải được nuôi dưỡng. Sự bình an nội tại và sự kiên định có thể biến mất cách dễ dàng.

 

Tương tự, việc cầu nguyện không chỉ đơn giản là có mặt nơi ta cầu nguyện. Cầu nguyện không chỉ đơn giản là nuôi dưỡng một nguyên tắc cố định, là nơi ta nói với Chúa tất cả những gì ta cần hoặc khao khát. Cầu nguyện cũng có thể là một tình trạng của hiện diện. Đây là việc cầu nguyện của con tim. Đây là việc cầu nguyện mà tác giả Nouwen nói rằng “tiếp tục cầu nguyện trong tôi.” Đó là lời cầu nguyện mà nó trở thành một phần của tôi. Lời cầu nguyện mà tôi không thể thiếu khi tiếp tục sống. Đó là lời cầu nguyện mà nó vang vọng lại bên trong con người tôi. Đó là lời nguyện lớn lên trong tôi, tựa như một hài nhi nằm trong bụng mẹ, và rằng không biết nghỉ ngơi cho đến khi nó có kết quả.

 

Lời cầu nguyện của con tim thỉnh thoảng đơn giản như “Lạy Chúa, đừng tránh xa con.” Đôi khi nó là một sự đói khát để biết Thiên Chúa trọn vẹn hơn và những đường lối của Ngài cách đích thực hơn. Có những lúc lời cầu nguyện của con tim là lời cầu nguyện mang tính cầu thay nguyện giúp, nơi đó, ta thường cưu mang ai đó với những nhu cầu của họ trong con tim của mình.

 

Trong khi lời cầu nguyện của con tim có thể diễn ra dưới nhiều hình thức và là tâm điểm vượt lên trên nhiều mối bận tâm, thì đặc nét không hề thay đổi của nó là, lời cầu nguyện trong ta có hay không khi ta đang cầu nguyện, làm việc, ăn uống hoặc nghỉ ngơi. Đó là lời cầu nguyện được dưỡng nuôi không chỉ bằng hành động của lý trí, nhưng còn bởi sự hiện diện của chính bản thân.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Những Chuyển Động Nhẹ Nhàng

Phương thức đi đến sự trưởng thành tâm linh

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

 

Bản thân chúng ta có thể quá mềm yếu và hối tiếc về những hành động sai trái cũng như tội lỗi của mình. Nhưng cũng có lúc ta có thể quá cứng nhắc với bản thân. Ta có lẽ mong đợi quá nhiều nơi mình, đặc biệt việc quan tâm đến sự trưởng thành và phát triển tâm linh. Ta có thể nghĩ rằng sự trưởng thành tâm linh nên gắn kết với kinh nghiệm của những khía cạnh khác nhau trong cuộc sống. Nơi đó, ta có thể nhìn thấy những dấu hiệu rõ ràng của tiến trình mà bản thân có thể đo lường được. Ta hoàn thành những khóa học, những dự án và những bài tập. Ta được trao cho những trách nhiệm và lãnh nhận phẩn thưởng. Ta có thể theo dõi sự phát triển của những hoạt động ta thực hiện.

 

Thế nhưng, ta không thể tính toán như thế đối với đời sống tâm linh. Lý do là phần lớn của cuộc sống bị che khuất bên trong con người của ta. Có những điều trong phần ẩn khuất ấy là một mầu nhiệm. Hầu hết những điều ẩn khuất ấy không thể xác định được về số lượng. Vả lại, những nguyên tắc thì luôn khác nhau từ những gì ta trải nghiệm trong cuộc sống.

 

Trong đời sống tâm linh, tiến trình thỉnh thoảng đi theo hướng quay ngược trở lại. Sự trưởng thành bao gồm sự đơn sơ như con trẻ. Điều đó có nghĩa là hãy buông bỏ. Ta có thể chắc chắn nói rằng đời sống tâm linh hoạt động trên một sự khôn ngoan khác biệt; tất cả những gì mang tính kiên quyết làm cho bằng được và thúc ép mà chúng là hiện thân trong thế giới thường ngày của ta sẽ khó mà phục vụ ta trong sự trưởng thành tâm linh. Ta không thể ép buộc sự trưởng thành tâm linh của mình và làm cho nó thành hiện thực với những phương thế nhanh chóng thích hợp.

 

Thay vì thế, ta cần bắt đầu thực hiện những bước suy chuyển nhẹ nhàng, những xoay chuyển khởi đi từ một sự khôn ngoan trên cao. Trong việc khám phá ra sự khôn ngoan ấy, ta sẽ học với tác giả Nouwen rằng “tôi không thể chuyển động nhanh hơn tôi có thể.” Sự phát triển tâm linh của tôi sẽ không có kết quả từ hành vi bị điều khiển. Sự trưởng thành tâm linh sẽ chỉ đến từ sự lắng nghe cách cẩn trọng, buông bỏ trong thinh lặng, và từ một sự hứa hẹn năng động, đầy ý nghĩa. Sự trưởng thành ấy sẽ đến từ điều ta làm được, nhưng chỉ từ những gì được hoàn thành cách hài hòa trong sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Hầu như trong tất cả, sự trưởng thành tâm linh đến từ những gì được trao ban, không phải bởi những gì được mong đợi.  

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma

 


Như Chúng Ta Là

Đáp trả một tình yêu đón nhận

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

 

Chúng ta có thể hoàn toàn nắm giữ những sự chán ngán, thất bại và lỗi lầm. Ta sống như thế khi ta quyết định cưu mang chúng hoặc chẳng quan tâm gì đến chúng. Quan trọng hơn, ta có thể mang lấy những thiếu sót như là một sự diễn tả thiết yếu về con người của mình. Thật vậy, ta dán nhãn cho mình như là một kẻ thất bại, một nạn nhân hoặc một người lầm lỗi. Bằng việc xua đẩy những sự ấy, ta không chỉ khóa chặt mình vào những cách thức cố định, nhưng ta còn đưa ra những tiên đoán mang tính tự hoàn thiện. Ta trở nên cái điều ta nghĩ ta là.

 

Điều phải thực hiện ở đây không phải là ra sức để ngăn chặn việc gây ra những lỗi lầm. Chủ nghĩa cầu toàn không phải là câu trả lời cho nỗi thất vọng.

 

Nhưng thay vào đó, ta cần phải học để trải nghiệm về những chán ngán, thất bại và sai lầm hầu đi đến nơi của sự nhận thức và cất đi những gánh nặng. Tác giả Nouwen nhẹ nhàng nhắc nhở ta rằng, “Thiên Chúa không đòi một trái tim trong sạch trước khi ôm ghì lấy ta.” Ta được yêu thương với những chán nản và thất bại của bản thân. Ta được mời gọi ngay trong những điều thiếu sót. Ta có thể về nhà ngay cả khi ta lạc lối. Ta có thể khởi sự lại ngay khi tất cả mọi thứ trở nên sai lầm. Ta không cần ở lại nơi ta đang là.

 

Bí mật của đời sống tâm linh thì không phải là giành cho được tình trạng chúc phúc trong khi đang trong tình trạng mù quáng bởi những thiếu sót của mình. Thay vì thế, bí mật đó là nhận thức rằng Đấng Yêu Thương Cao Cả chào đón ta như ta là – không thương hại ta, nhưng biến đổi ta cách dịu dàng và khơi dậy trong ta niềm hy vọng mới.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma

 

 

Tình Bạn

Làm Việc Với Nhau

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ


Chúng ta thường nghĩ rằng phục vụ là làm gì đó cho người khác. Điều này thỉnh thoảng cần phải như thế. Nhưng sự phục vụ mang tính đích thực là khi ta làm gì đó với người khác. Điều này thì không bao giờ là một con đường dễ dàng để bước đi. Đó là một con đường chậm chạp, đòi hỏi nhiều sự kiên nhẫn và quan tâm. Nó tạo niềm tin cho những gì người khác đóng góp. Nó đảm nhận nhịp độ tiến triển của người khác.

 

Ta nhận thấy rằng làm gì đó cho người khác thì dễ dàng hơn. Ta có thể sau đó thấy mình là người nhanh nhạy và có hiệu năng. Ta có thể sắp đặt những kỳ hạn và những điều kiện. Ta có thể sẵn sàng hoặc rút lui khi nó thích hợp với mình. Sự phục vụ như thế có thể khiến ta cảm thấy tốt, nhưng nó thường không cho phép người khác trở nên như họ là.

 

Tác giả Nouwen, từ kinh nghiệm bản thân khi làm việc với những người bị bệnh tâm thần cũng như thể lý tại L’Arche, đã nhận thức rằng sự phục vụ đích thực “đòi hỏi một sự thuyết phục nội tâm sâu xa, rằng một công việc được hoàn thành cách chậm chạp với nhau thì tốt hơn là một công việc được hoàn thành nhanh chóng nhưng chỉ một mình.” Sự phục vụ như thế không có một hồi kết nhanh chóng trong tầm nhìn. Trong thực tế, nó là cả một tiến trình. Nó nhìn thấy sự phục vụ như là một sự liên kết với người khác. Nó nhìn thấy sự phục vụ như là một tình bạn và cùng chung nhịp bước trên một con đường trong một thời gian.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Quà Tặng của Lòng Hiếu Khách

Tạo không gian cho vị khách

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

 

Một trong những phương cách quan trọng nhất để phục vụ tha nhân là hiện diện với họ. Không phải hiện diện trong một cách thế ngột ngạt hoặc điều khiển, nhưng bằng việc cho đi một không gian tự do. Một bầu khí như thế được diễn ra qua sứ mạng đón tiếp vị khách.

 

Tác giả Nouwen cho rằng lòng hiếu khách có nghĩa “sáng tạo một không gian tự do, nơi đó, người lạ có thể bước vào và trở thành một người bạn.” Hiếu khách vì thế là một quà tặng mà ta có thể trao tặng người khác.

 

Sự hiếu khách không nhất thiết có nghĩa phải làm điều gì đó đặc biệt cho vị khách hoặc cho người bạn. Nó chỉ có nghĩa trở nên chính mình và cho phép người khác hòa nhập vào giai điệu cuộc sống của gia đình hay trong cộng đoàn mình. Điều đó có nghĩa là sự chia sẻ một bữa ăn, chuẩn bị một căn phòng. Nhưng quan trọng hơn, lòng hiếu khách có nghĩa tự nguyện chia sẻ gì đó của chính mình và cả hành trình cuộc sống của mình, đồng thời sẵn sàng mở lòng ra để tham dự vào những gì mà vị khách hoặc người bạn có thể chia sẻ.

 

Tuy nhiên, lòng hiếu khách không chỉ đơn giản là sự sẻ chia. Đó cũng là việc tạo nên một không gian tự do và nơi ở, giúp vị khách có thể tĩnh lặng và bình yên. Hiếu khách không phải là một trò tiêu khiển. Nó cũng không phải là việc tụ tập các vị khách. Nó là một giai điệu nhịp nhàng cho phép tự do và sự hiện diện hòa quyện, để qua đó vị khách được nghỉ dưỡng. Trong khi thực hành việc đó như là một sứ mạng, thì chính bản thân ta cũng được tăng thêm nghị lực và niềm vui.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Những Cuộc Đối Thoại Trong Tim

Trau dồi tâm tình cầu nguyện

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

 

Trong cầu nguyện, không chỉ tâm trí nhưng cả trái tim cũng phải lên tiếng. Những cảm xúc đích thực của bản thân phải được bộc lộ. Những thắc mắc mà con tim trải nghiệm phải được hướng đến Đấng Tạo Hóa. Những nghi ngờ của ta phải được bộc bạch. Những thất vọng và những bận tâm phải được thổ lộ cùng Người.

 

Cầu nguyện chẳng cần gì phải giữ kẽ. Cầu nguyện cũng không phải là trình bày một bài diễn thuyết. Cầu nguyện thường là tiếng kêu vang lên từ con tim. Đó là ngôn ngữ của sự say mê, của lòng thương xót. Đó là lúc mà những nghi ngờ và hy vọng, những sợ hãi và niềm tin đan xen lẫn nhau khi ta thốt lên những gì khiến ta phiền muộn và những điều ta khát mong. Ngôn ngữ của con tim thì không luôn luôn thinh lặng, chắc chắn và đầy sinh lực; ngôn ngữ ấy có khi chất chứa nhiều khổ đau. Nó thậm chí là phi lý và không mạch lạc.

 

Thế nhưng, con tim vẫn muốn kêu lên cho sự đáp trả. Nó đi tìm một sự giải thoát. Nó được lóe lên bởi niềm hy vọng, không phải bởi sự giận dữ. Nó được sinh ra bởi nỗi đau, không phải bởi sự cay đắng. Nó bắt nguồn từ mối tương quan mạnh đủ để đối đầu với thách đố và những vấn nạn thực tiễn, và nó không cần phải che đậy bất cứ điều gì bởi lẽ nó sợ hãi bị từ chối. Tác giả Nouwen xác định rằng “cầu nguyện chữa lành. Không chỉ đơn giản là sự đáp trả cho lời cầu xin.”

 

Tuy nhiên, không phải bất cứ hay mọi lời cầu nguyện nào cũng đều có thể chữa lành. Đây là lời cầu nguyện của con tim, lời cầu nguyện của con tim rộng mở, lời cầu nguyện mà nó kêu lên cùng Đức Chúa, Đấng mang lại sự giải thoát, bình an và sự chữa lành. 

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Đôi Mắt Để Nhìn Thấy

Sự kiếm tìm điều đã có sẵn

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

 

Những câu trả lời cho những vấn nạn và sự chữa lành đối với những tổn thương của ta không nằm đâu xa. Chúng thường có sẵn ở ngay bên. Thách đố của ta là nhiều khi ta nhìn không đúng chỗ. Có những lúc ta quá bức xúc hoặc bị chi phối để nhìn ra vấn đề. Nhưng thỉnh thoảng ta lại thất bại trong việc nhận ra điều ta phải làm vì ta không tin vào Thiên Chúa tốt lành cho đủ, trong khi Ngài hằng quan tâm đến ta, đưa ra cho ta những câu trả lời, ban tặng cho ta niềm hy vọng và nhẹ nhàng đổi mới ta.

 

Tác giả Nouwen thưa cùng Chúa rằng, “Ngài quá gần con nếu như con sẵn lòng mở rộng đôi mắt mà chính Ngài đã ban tặng cho con.” Thực vậy, ta cần đôi mắt để nhìn thấy. Và đôi mắt để trông thấy đó là đôi mắt của niềm tin. Đôi mắt nhìn vượt lên trên vấn đề hiện tại. Đôi mắt nhìn vượt lên cả sự bất xứng của bản thân. Đôi mắt của sự tín thác nơi Thiên Chúa, là nguồn mạch mọi ân sủng và lòng xót thương.

 

Khi ta nhìn vấn nạn bằng những phương cách trên, ta sẽ thường tìm ra được câu trả lời cho vấn đề mình gặp phải. Đó là những hạt giống hy vọng đã sẵn hiện diện. Những phương cách có thể được thực hiện ấy dẫn đưa ta vào một hướng đi đúng đắn. Đôi khi ta có thể khám phá ra rằng Thiên Chúa đã sẵn sàng hành động vì quyền lợi của ta. Tại đó cánh cửa đã được mở ra cho ta. Tại đó đã có một con đường cho ta. Vấn đề của ta là ta thất bại trong việc nhận ra cái điều đã có sẵn cho mình, bởi lẽ ta bị tiêu hao năng lực quá nhiều do những khó khăn của mình.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Điểm Đến của Lời

Lắng nghe âm thanh của sự khác biệt

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

 

Việc ở lại một mình không có nghĩa chúng ta đi vào sự im lặng và cô tịch. Sẽ có nhiều điều được yêu cầu để thực hiện hơn thay vì chỉ đơn giản để bản thân xa lánh khỏi thế tục. Đi vào nơi tĩnh mịch có nghĩa là đến với sự thinh lặng sinh hoa trái – trong sự tĩnh mịch đó, ta cần bỏ qua một bên những bận tâm thường nhật, hướng đôi tai của tâm hồn mình lắng nghe một cách thận trọng những âm thanh bên trong, thứ âm thanh có thể lên tiếng trong nội tại; âm thanh ấy vượt lên trên những ngôn ngữ của lo lắng, thực dụng và ồn ào nơi chúng ta. Tác giả Nouwen nhắc nhớ ta rằng “thinh lặng là điểm đến của lời nói.”

 

Nhưng không phải bởi bất cứ ngôn từ nào. Vì nếu sự tĩnh mịch của ta là để sinh hoa trái, thì ta không chỉ phải nghe những âm thanh của xốn xang hay náo nhiệt trong mình. Ta cần phải nghe một âm thanh khác. Âm thanh của sự sáng tạo. Âm thanh của Thần Khí. Âm thanh của những hy vọng và những ước mơ. Thứ âm thanh ấy nhẹ nhàng chuyển hướng và giúp ta đi trên một con đường tốt đẹp hơn. Nó mời gọi ta trở nên trung thực hơn trong những khát vọng của mình.

 

Trong thinh lặng và hồi tâm, âm thanh khác biệt ấy có thề nói với ta cách rõ ràng và chắc chắn nhưng huyền nhiệm. Và nếu như âm thanh ấy được quy phục về Thiên Chúa trong tâm tình cầu nguyện, để xin Người chuẩn y cho mình và có khả năng biến đổi, thì cuộc sống của ta trở nên có ý nghĩa hơn và sinh hoa kết trái nhiều hơn. Bởi vì ta không chỉ đơn giản làm điều ta mong đợi, nhưng thực hiện những điều mang tính mới mẻ và sáng tạo.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma


Sự Buông Bỏ

Nuôi dưỡng một chút hy sinh

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Việc gìn giữ những gì ta có thật là tốt. Và cũng thật tốt khi ta bảo quản những gì mình sở hữu hoặc cẩn thận chăm sóc những gì thuộc về mình. Không nên bao giờ đánh mất những vật sở hữu và ân huệ cách dễ dàng, hoặc sử dụng chúng với sự coi thường. Tất cả những thứ này nên được sử dụng cách sinh hoa kết quả. Tương tự, những mối quan hệ trong tình yêu và tình bạn nên được nuôi dưỡng một cách có mục đích và nhiệt tâm duy trì. Thật vậy, có nhiều điều quan trọng và giá trị trong cuộc sống mà ta cần phải nắm giữ. Chúng cần được bảo vệ.

 

Tuy nhiên, có những thứ mà ta cũng cần phải học để từ bỏ. Một trong những giai điệu của đời sống tâm linh là duy trì điều tốt lành và buông bỏ những gì là đen tối, vô ích và phân tâm. Tác giả Nouwen nhẹ nhàng đề nghị “hãy mở rộng đôi tay mà không hề sợ hãi, để người khác có thể giúp ta xua tan tội lỗi.”

 

Nhưng thật là ngạc nhiên khi ta cứ khư khư nắm giữ. Ta thích cái cũ hơn cái mới, điều quen thuộc hơn là điều bất ngờ, điều dự đoán trước hơn là sự sáng tạo. Ta bám vào những kiểu hành vi cũ dù ta biết là chúng vô ích. Ta nuôi dưỡng việc theo đuổi những mục tiêu và những đối tượng mà ta biết là chúng sẽ chẳng đem lại sự hạnh phúc và thành toàn như ta mong muốn. Ta ôm lấy những tổn thương và thất vọng trong quá khứ, ngay cả khi ta biết rằng chúng đang phá hoại những điều tốt lành trong đời sống tâm linh của mình.

 

Ta cần phải học buông bỏ, thậm chí nếu như điều đó đồng nghĩa với việc chết đi một chút. Buông bỏ khỏi những sai lầm và điều vô ích sẽ giải phóng ta và giúp ta đạt đến những khả năng mới; tuy sự buông bỏ tạo ra nơi ta sự trống rỗng nhưng lại có thể được làm đầy trong ta với những điều tốt đẹp hơn.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Nơi Chúng Ta Muốn Hiện Diện

Ân huệ của sự kiên trì

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                                     

Trái tim mách bảo cho ta biết về một điều gì đó. Nhưng thực tế lại thúc đẩy ta làm điều khác. Trái tim ta có lẽ khao khát điều tốt lành và sự thiện mỹ, nhưng kinh nghiệm trong cuộc sống thường đưa ta ra khỏi những lý tưởng này. Tác giả Nouwen nhận định rằng “dường như có đó một ngọn núi của những cản trở ngăn chặn con người ta ra khỏi vị trí mà trái tim họ mong muốn.” Thật vậy, chúng ta là những người kinh nghiệm về sự thiếu sót hoặc sự gián đoạn nào đó trong cuộc sống. Ta hy vọng một điều gì đó, nhưng rồi điều ta gặt hái thì thường không như điều ta mong đợi.

 

Lỗ hổng này có thể gây ra cho ta một sự mất mát lớn. Với một số người, lỗ hổng ấy trở nên một sự thất vọng và gánh nặng không thể chịu đựng nổi, khiến họ thậm chí phải từ bỏ niềm hy vọng và ước mơ của mình. Với một số khác, kinh nghiệm về sự thiếu hụt khiến họ tỉnh ngộ và vỡ mộng hoàn toàn.

 

Với những người khác, sự trái ngược giữa những khát vọng và thực tế, niềm hy vọng và sự hoàn thành, những dự định và thành tích thì được quan tâm cách tích cực. Sự gián đoạn trở nên một phương tiện để trắc nghiệm phẩm chất của niềm hy vọng và chiều sâu của lòng tín thác. Tình trạng trì hoãn giữa ước mơ và sự hoàn thành trở nên cơ hội để lượng giá có hay không đây là điều ta đang thực sự khao khát, có hay không đó là điều xứng đáng để tranh đấu và nỗ lực vươn lên.

 

Hơn thế nữa, sự thiếu sót hoàn toàn nhắc nhở ta rằng tự sức mình ta không thể đạt được những giấc mơ của bản thân. Ta cần phép lạ từ sự can thiệp của Thiên Chúa. Ta cần ân huệ của sự kiên trì. Ta cần ân sủng của sự bền chí. Ta cần cố gắng cộng tác để làm cho giấc mơ của mình trở thành hiện thực, nhưng cần thiết hơn thế, ta cần sự hướng dẫn, sự dưỡng nuôi và sự trợ giúp của Thiên Chúa. Thật thế, kinh nghiệm bản thân về lỗ hổng có thể thúc đẩy ta đi vào cầu nguyện, sự khiêm tốn, sự kiên định và lòng tín trung!

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma


 

Sự Quan Tâm

Một khía cạnh của sự gần gũi

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Chúng ta không chỉ đơn giản là sống cho người khác. Một cuộc sống mà hoàn toàn tập trung vào người khác và không quan tâm gì đến chính nó thì cuối cùng sẽ bị phân hủy. Nếu nghĩ rằng cuộc sống phải cho đi như thế là hình thức cao đẹp nhất của đời sống thiêng liêng thì là một sự hiểu biết chưa đúng về sự nhịp nhàng của đời sống nội tâm. Sự nhịp nhàng ấy nhận thức rằng ta cần được nuôi dưỡng, được làm mới lại, và được tăng thêm nghị lực nếu ta tiếp tục cho đi.

 

Thế nhưng, ta cũng không thể chỉ sống cho đi. Câu hỏi cho sự tĩnh lặng và sức mạnh nội tại của bản thân có thể không bao giờ đơn giản vì mục đích đó. Ta được kêu gọi để phục vụ thế giới nơi ta đang sống. Sự phục vụ như thế không có nghĩa chỉ dừng lại ở những phương pháp kỹ thuật. Nó còn là một vấn đề của sự chạm trán cá vị. Nó là một vấn nạn của sự đến gần. Đó là một vấn đề của sự quan tâm. Tác giả Nouwen nhắc nhớ ta rằng sự quan tâm có nghĩa là hiện diện với người khác và cũng lưu ý rằng “việc chữa lành mà thiếu quan tâm sẽ khiến ta bị chi phối với những thay đổi nhanh chóng, hoặc bất kiên nhẫn và không sẵn sàng để chia sẻ gánh nặng của nhau.”

 

Việc cảnh báo trên thực sự là có. Ta thường thường vội vàng đưa ra sự cố vấn, sự chữa lành, và sự giúp đỡ những chiến thuật mang tính cá nhân, và có khuynh hướng khiển trách người khác vì đã thiếu sự tin tưởng vào những chiến thuật của ta nếu như kết quả của sự việc không xảy ra như chúng là. Ta nhận thấy thật là khó khăn để đồng hành với người khác, để đi vào những phần tổn thương trong họ khi chúng được cởi mở với ta, để chia sẻ tình bạn thậm chí khi chẳng có sự thay đổi quan trọng nào, và để tìm kiếm một nghị lực hơn là sự giúp đỡ. Để thực hiện được điều này, ta sẽ cần quan tâm với một sự quan tâm mà nó bắt nguồn từ việc chính bản thân ta được nuôi dưỡng.


Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma


Cũ và Mới

Điều tốt hiện tại nuôi dưỡng hy vọng tương lai

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Chúng ta không cần phải sống như thể tất cả những gì ta là và ta có bây giờ là tất cả những gì ta sẽ mãi mãi là như thế. Giây phút hiện tại không có lời kết thúc. Cuộc sống luôn luôn có những khả năng mới thuận theo dòng chảy của những quyết định mới và những cam kết mới. Tuy nhiên, chúng ta không luôn luôn sống với một sự hưởng nếm niềm vui ở phía trước tương lai. Hiện tại có thể hoàn thiện chân trời của mình khiến ta có thể không nhìn thấy điều gì khác. Ngoại trừ khi ta mất hết can đảm hoặc bị hao mòn bởi những hoạt động hiện tại của mình.

 

Sự hồi tâm trong thinh lặng có thể giúp ta giải thoát mình ra khỏi những áp lực hiện tại. Tuy nhiên, trong khát vọng của mình cho những khả năng mới và niềm hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn, ta không thể khước từ giây phút hiện tại. Ta không thể khinh thường hoặc đối xử cách phớt lờ với những gì ta đang có. Ta không thể vươn tới tương lai nếu như ta không thể thực hiện điều tốt trong hiện tại. Tác giả Nouwen nhắc nhớ ta rằng “không ai có thể mơ về một chân trời mới khi mà không có chân trời cũ để ôm ấp những hứa hẹn.” Chẳng ai có một tương lai hy vọng nếu như cái hiện tại không thể được khẳng định rõ ràng. Và tất cả những ai mơ về những điều tốt đẹp hơn thì không phải là ghét bỏ những gì hiện có, nhưng là những người biết yêu giây phút hiện tại đủ để tìm kiếm sự biến đổi trong nó.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Tìm Kiếm Cộng Đoàn

Duy trì những tương quan hàng đầu

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Một trong những thách đố thúc bách ta nhất là tìm kiếm sự an bình nội tại, một sự bình an không do xa lánh thực tại, nhưng được đặt nền tảng trên việc thực thi ý muốn của Thiên Chúa. Một thách đố khác là sự tìm kiếm cộng đoàn của những con người. Tác giả Nouwen nhắc nhớ ta rằng “ta luôn luôn đi tìm cộng đoàn mà nó đem lại cho ta cảm giác thuộc về.”

 

Hai thách thức kiếm tìm này luôn đan quyện vào nhau, nhưng chúng không hề giống nhau và lại càng không nên bao giờ bị nhầm lẫn. Nỗ lực của ta là xây dựng cộng đoàn nhưng không nên xem đó là một sự thay thế cho việc nuôi dưỡng, duy trì hành trình thiêng liêng của bản thân. Chúng ta không thể sau khi tìm cho được một cộng đoàn nhưng lại đánh mất chính mình. Hơn thế nữa, sự ấm áp của tình người không nên đánh đổi cho mối tình thân mật của ta với Thiên Chúa, Đấng đã kêu gọi ta đi vào tình bằng hữu với Người.

 

Mặt khác, hành trình tâm giao của ta với Thiên Chúa không thể khiến ta ra người cô độc. Thiên Chúa không chỉ kêu gọi ta đến với chính Người, nhưng còn mời gọi ta phục vụ trong tình yêu và sự tận tâm bằng việc ôm lấy những con người cùng đi với ta trong cuộc hành trình, cũng như mọi tha nhân, những con người thường trở nên xa lạ với ta.

 

Thật vậy, sự kiếm tìm nghị lực và bình an nội tại phải trở nên sức bật cho ta đi đến một sự kiếm tìm cộng đoàn. Việc thân mật với Thiên Chúa có thể duy trì nỗ lực của ta trong việc xây dựng cộng đoàn. Và những nỗ lực của ta trong việc xây dựng những mối tương quan có ý nghĩa nên khích lệ ta nhu cầu quay trở về với nguồn suối sự sống trong việc nuôi dưỡng và làm mới lại bản thân.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Cái Là và Cái Có

Dừng lại việc tìm kiếm thành công của bản thân

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Những thành công hoặc những thất bại của ta có thể trở thành kẻ thù lớn nhất của ta. Điều này không chỉ xảy ra khi ta tìm cách để đạt đến những thành công. Nó xảy ra hiển nhiên hơn nữa khi toàn bộ cuộc sống của ta miệt mài xoay quanh với những gì ta đạt được, hoặc khi công việc cứ dính liền với con người của ta. Và cứ thế, ta sẽ luôn luôn bị thôi thúc để gặt hái nhiều hơn. Điều này dần dần trở thành một mãnh lực phá hủy, và ta mất luôn cả chính mình.

 

Tác giả Nouwen đề nghị rằng trong tĩnh lặng, ta có thể “khám phá ra những gì ta là thì quan trọng hơn những gì ta có, và rằng bản thân ta thì xứng đáng hơn là những kết quả ta có được do nỗ lực của ta.”

 

Sự khám phá ra tôi là thì quan trọng hơn công việc của tôi và quan trọng hơn cả những thành công của tôi có thể là một kinh nghiệm tự do tuyệt vời. Sự khám phá này mở ra cho ta một không gian mà nơi đó tôi có thể phân định, tập trung, và nội tại được nuôi dưỡng. Trong không gian ấy, tôi có thể nhận ra rằng tôi cần chú ý nhiều hơn đến sự trưởng thành tâm linh của mình, rằng tôi cần thay đổi những khía cạnh trong phong cách sống của mình, hoặc rằng tôi cần bận tâm nhiều hơn đến những phần nào đó trong cuộc sống của bản thân, những phần tôi đã chối bỏ, quên lãng.

 

Sự khám phá này không thể không có những vết thương. Bởi lẽ, để trở nên trung thực với mình hơn, hơn là bị chi phối bởi những thành công của bản thân, điều đó có nghĩa rằng tôi phải học biết để sống mà không bị ru ngủ bởi những sự tán dương và những công nhận của người khác.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Nhận Lãnh

Học cách tiếp nhận những ân huệ mới

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Chúng ta thường nghĩ rằng việc học nghệ thuật cho đi là một trong những thách đố lớn. Thế nhưng, việc cho đi ấy lại tương đối dễ dàng. Trong khi lời mời gọi cho đi nhiều lúc thách thức sự ích kỷ và quyền ưu tiên của ta, nó hiếm khi thách thức ta tận căn hoặc sâu xa. Vì sự cho đi không bộc lộ những nhu cầu của bản thân ta; nó chỉ đơn giản mời gọi ta chia sẻ những gì ta sẵn có. Nó chỉ đơn giản mời gọi lòng quảng đại của ta.

 

Việc học nghệ thuật nhận lãnh, tuy nhiên, lại là một vấn đề khác. Điều này mời gọi ta đi đến sự thân quen, trung thực, cởi mở, và lượng định. Tác giả Nouwen nhắc nhớ ta rằng “Chúa Giêsu muốn ta lãnh nhận tình yêu được dâng hiến.” Thế nhưng, đây là vấn đề không dễ dàng, vì để nhận lãnh tình thương của người khác mời gọi ta đi đến tình thân. Lãnh nhận tình yêu của người khác có nghĩa rằng cái tôi sâu xa nhất của tôi phải được chạm đến. Được yêu thương có nghĩa rằng tôi phải đưa chính mình ra, với những sự bất toàn, nỗi đau, và nhu cầu của bản thân, để được người khác ôm lấy.

 

Việc học nghệ thuật lãnh nhận vì thế là một lời mời gọi mạnh mẽ để thay đổi. Bởi lẽ, trong nhận lãnh tôi cần tiếp nhận người khác với những ân huệ được trao tặng. Trong sự nhận lãnh ấy, tôi cần sẵn sàng và chuẩn bị không gian để chấp nhận điều mà tôi thường thất bại để nhận ra rằng tôi có nhu cầu. Và trong sự lãnh nhận, điều gì đó được thêm vào cho tôi; điều đó cũng mang lại sự thay đổi và canh tân nơi tôi. Chắc chắn, trong việc nhận lãnh tình yêu mà Chúa Giêsu hiến dâng, tôi không thể mong đợi hiện trạng của mình giống như trước đó.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Cô Tịch và Biến Đổi

Đối diện với bão tố như là phương cách của tĩnh lặng

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

              

Cô tịch không bao giờ đơn giản chỉ là nơi tĩnh lặng và chốn bình yên. Nó cũng có thể là nơi của sự náo loạn tâm hồn. Nơi đó, chúng ta đối diện với chính mình và những nỗi đau của mình. Nơi đó, chúng ta bị giằng co bởi những hoài nghi về bản thân. Nơi đó, chúng ta nhìn thấy những điều vô nghĩa của mình và đối diện với sự thiếu thốn về con người toàn diện cũng như sự trong sạch nội tâm. Tại nơi đây, những cơn bão diễn ra ác liệt và Kẻ Thù quở trách chúng ta, thúc đẩy chúng ta đi xa hơn tới những vùng tội lỗi, sợ hãi và xấu hổ. Thật vậy, chốn tĩnh lặng trở nên một chiến trường ngay trong chính mình.

 

Thế nhưng, nó cũng là nơi của cơ hội và sự biến chuyển. Tác giả Nouwen nhắc nhớ chúng ta rằng, “cô tịch là lò thanh luyện và cũng là nơi mà sự biến đổi xuất hiện.” Tuy nhiên, kết quả này chỉ có thể xảy ra nếu như những mối hoài nghi được giải quyết, tội lỗi được suy chuyển, Kẻ Thù bị trục xuất, tổn thương được nhận diện, cái tôi tủi thân được giải thoát, và nỗi sợ hãi được tan biến.

 

Cô tịch vì vậy là một sự tĩnh lặng xảy ra sau cơn bão tố, một sự bình an có được sau cơn náo loạn. Nó không phải là một sự thanh bình để lại cho chúng ta những ảo giác. Nhưng đó là một sự bình an với bất cứ giá nào; nơi đó, chúng ta làm chủ những phần tổn thương của chính mình. Đó là nơi bình an đã chiếm hữu sau khi phải trả giá cho sự cởi mở và trung thực. Nơi đó, sự tĩnh lặng phát sinh sự biến đổi. Đó là một sự thanh bình như là hoa trái của sự tha thứ. Đó là một sự tĩnh lặng nội tâm như là quà tặng đến từ Đấng Yêu Thương Cao Cả; chính bởi Người, chúng ta được lãnh nhận ân sủng và quyền năng vượt xa trời cao thẳm.  

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Không Có Tâm Điểm

Trở về với sự đơn giản của niềm tin

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

              

Một trong những khó khăn của chúng ta là chúng ta luôn luôn tìm kiếm ý nghĩa, mục tiêu và sự thỏa mãn ở nơi nào đó hơn là chính nơi ta nên đang kiếm tìm. Điều này phản ánh tình trạng không ngơi nghỉ của chúng ta. Nó cũng cho thấy sự sự điên rồ của chúng ta. Quay trở về nhà, chúng ta nhận thấy khó khăn để lưu lại. Trở về nhà với nguồn suối của sự sống, chúng ta thất bại để uống thật sâu từ những dòng nước ấy. Để nhận ra sự thật, chúng ta tìm kiếm ý nghĩa ở nơi nào đó. Tác giả Nouwen tuyên xưng trong lời cầu nguyện, “Con sống như là đã có điều gì quan trọng hơn được tìm thấy ở bên ngoài Ngài.” Chúng ta thấy khó khăn để ở lại gần gũi hơn với trái tim của Cha mình. Chúng ta thấy vất vả để lưu lại trên cuộc hành trình. Sự quen thuộc sớm mất đi lời thỉnh cầu của nó dành cho chúng ta. Chúng ta thiếu hụt một điểm trung tâm quen thuộc.

 

Vì thế, sự đáp trả vĩ đại nhất mà chúng ta thường được mời gọi để làm không phải là tiếng gọi di chuyển về phía trước. Nhưng đó là tiếng mời gọi quay trở về - trở về với sự đơn giản của niềm tin có sẵn trong chúng ta, sự quảng đại đối với tình yêu ban đầu của chúng ta, sự tự nguyện để vâng phục, và sự thân mật của mối tình với Thiên Chúa Đấng luôn yêu thương kêu gọi chúng ta trở về. Lời mời gọi quay trở về có nghĩa rằng chúng ta không chỉ thực sự sống từ tâm điểm của yêu thương, nhưng còn trong sự hiện diện của chính Thiên Chúa.


Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Sự Nghèo Nàn

Học cách cho đi chính mình

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Chúng ta dường như luôn luôn làm tốt trong việc cho đi hơn là trở thành một điều gì đó cho người khác. Chúng ta có thể trao tặng tình yêu thậm chí đang khi thực chất chúng ta chẳng yêu thương gì cả. Chúng ta có thể quảng đại, hào phóng ngay khi chúng ta thực sự không động lòng trắc ẩn. Chúng ta có thể quan tâm đến người khác nhưng tự bản chất chúng ta vẫn chỉ sống cho chính mình. Chúng ta có thể giúp đỡ người khác thế nhưng nắm giữ lại cái điều mà họ khao khát tìm kiếm, mong đợi: tình bạn trong cuộc hành trình!

 

Tác giả Nouwen nhắc nhớ chúng ta rằng “việc trở nên nghèo khó là điều Chúa Giêsu mời gọi chúng ta vươn tới, và đó là việc khó khăn hơn nhiều, so với việc phục vụ người nghèo.” Nếu chúng ta mong ước đồng hành với người nghèo, chúng ta cần phải trở nên nghèo hèn trước hết – nghèo vì lợi ích của Tin mừng và nghèo cho quyền lợi của tha nhân.

 

Sự nghèo khó này không chỉ có nghĩa rằng chúng ta tình nguyện bỏ ra thời gian của mình, khả năng của mình, và những quyền ưu tiên của mình để phục vụ người khác. Ở một cấp độ sâu xa hơn, nó có nghĩa rằng chúng ta khám phá ra chính sự nghèo nàn, sự yếu đuối và tính mỏng giòn, dễ vỡ của mình, hầu có thể bước đi trong cuộc hành trình huynh đệ đích thực với người nghèo. Chúng ta cùng đi với người nghèo không phải như những người có nhiều để cho, và là những người có tất cả mọi đáp án cho họ, nhưng là những người cùng đồng hành có chung một lý tưởng, là bước về phía chân trời đầy ánh sáng và tự do.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Những Vết Thương là Những Người Bạn

Tận dụng khó khăn cách sáng tạo

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Thiên Chúa dùng nhiều phương thế để giành lấy sự chú ý của chúng ta. Thường thì phương cách của Ngài mang tính thuyết phục nhẹ nhàng. Ngài lôi cuốn hơn là ép buộc. Ngài gợi ý hơn là ra lệnh. Ngài khuyến khích hơn là sửa phạt.

 

Nhưng Thiên Chúa cũng sử dụng cách sáng tạo những thử thách để thức tỉnh chúng ta. Ngài không tạo nên những thách đố. Về việc này thì chúng ta làm rất tốt; hoặc đôi khi khó khăn bắt nguồn từ sự đổ vỡ trong chính cuộc sống. Tuy nhiên, những vấn nạn ấy có thể khiến chúng ta dừng lại. Và nếu như chúng ta tự ý thức để học hỏi từ những khó khăn ấy, thì những vấn đề có thể trở thành những người bạn của chúng ta.

 

Tác giả Nouwen nói về những vết thương là “một sự cảnh báo, và tình trạng tê liệt như một lời mời gọi để tìm kiếm những nguồn suối sâu hơn của khả năng tồn tại lâu dài. Chúng ta có thể rút ra những bài học từ sự phản bội và sự thất vọng, vì những nỗi đau có thể trở thành bàn đạp cho một hướng đi mới và một thành tích vĩ đại hơn.

 

Thế nhưng, điều này chỉ có thể xảy ra nếu như chúng ta chuyển hướng sự chú ý của mình ra khỏi những “thủ phạm” của những gì đã xảy đến với chúng ta. Hiện trạng sẽ thay đổi nếu chúng ta phát triển một kiểu mẫu nơi mà những vấn nạn được tận dụng cách sáng tạo cho sự thăng tiến nội tâm của chúng ta. Việc này chỉ có thể xảy ra không chỉ khi chúng ta sử dụng những khó khăn để nói với chúng ta điều gì đó về mình, nhưng ngay cả khi chúng ta sử dụng chúng để tìm kiếm những phản ứng mới, những ý định mới và những chiều kích mới của ân sủng và sự tha thứ. Bởi lẽ, không có vết thương nào quá lớn đến nỗi nó không thể đẩy chúng ta đến nguồn suối của sự chữa lành.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Thiếu Nghị Lực Thực Hiện

Khi những mối tương quan trở nên khó khăn

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Một trong những khó khăn của đời sống là chúng ta không thể làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng. Tác giả Nouwen thừa nhận rằng “vẫn còn đó những con người mà tôi không thể có sự hòa hợp trọn vẹn với họ.” Và hầu hết chúng ta đều có cùng những cảm thức này, bởi vì có những việc chúng ta làm không đi đến một hồi kết hạnh phúc, cho dù chúng ta đã cố gắng vất vả. Chúng ta đã cầu nguyện cho kết quả tốt đẹp và sự bình an. Chúng ta đã phải thừa nhận những lỗi lầm của mình và tìm kiếm sự tha thứ cùng với sự hòa giải. Chúng ta đã đề cập đến những vấn nạn và đối diện với những vấn đề, nhưng sự bất hòa, sự không chắc chắn, và thậm chí sự bất tín tiếp tục kéo dài. Mối tương quan vẫn dai dẳng, khó khăn và giằng co trong tư tưởng. Và lắm khi chúng ta càng nỗ lực để làm cho sự việc trở nên tốt hơn, thì tình trạng lại càng ra tồi tệ hơn.

 

Thường thì sự khó khăn xảy ra là chúng ta không biết rõ điều gì thực sự không đúng, không thích hợp. Chúng ta cảnh giác về những sự việc đã xảy ra, nhưng khả năng hoặc môi trường thích hợp để con tim nói với con tim thì không có. Thật thế, chúng ta sống một lúc với hai nỗi đau: thiếu sự thấu hiểu bên trong và sự cởi mở, và thiếu cả sự quyết định rõ ràng.

 

Việc này không thể không nhắc nhớ chúng ta về tính mỏng manh và dễ vỡ nơi con người của mình. Nếu như vào thời điểm khó khăn như thế, chúng ta cần phải phó thác những sự kiện khó khăn và đau buồn vào bàn tay đầy quyền năng của Thiên Chúa, trong tâm trạng đợi chờ một ngày nào đó và vào thời điểm nào đó sẽ hiện diện với chúng ta những cơ hội mới để có được sự bình an. Một cơ hội mới mẻ đó chỉ có thể là món quà đầy ân sủng đến từ Thiên Chúa.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Khi “Cái Ít” Giảm, “Cái Nhiều” Được Thu Hoạch

Tìm kiếm những nghị lực nội tâm

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Chúng ta thường muốn gặt hái nhiều, nhưng đôi khi lại gieo ít. Điều này có lẽ đặc biệt xảy ra khi chúng ta cần đến sự kiên nhẫn hơn, yêu thương hơn, quan tâm hơn và dịu dàng hơn với người khác. Chúng ta có lẽ nhận thấy rằng chúng ta càng cố gắng, chúng ta càng ít thành công. Rõ ràng là chẳng có gì sai trong những khát vọng của mình khi chúng ta muốn xây đắp và trở nên hữu ích trong những mối quan hệ với người khác. Thế nhưng, sẽ có điều gì đó không ổn khi thực hiện những mong muốn này.

 

Một trong những phương cách ít hữu hiệu là chúng ta cố gắng chỉ để thể hiện điều gì đó cho chính mình. Những nỗ lực của chúng ta trong việc làm cho mình trở nên đáng yêu hơn sẽ biến thành một dụng cụ đo lường qua việc chúng ta định mức tỷ lệ với Thiên Chúa. Khi chúng ta làm như thế, khát vọng yêu thương người khác nơi chúng ta trở nên thiếu mạch lạc giữa những nhu cầu và những việc phải làm cho chính bản thân.

 

Kết cuộc là không bao giờ ta cố gắng để yêu thương người khác nhiều hơn đến nỗi chúng ta có thể cảm nhận mình tốt hơn. Đây là lúc chúng ta đang quay trở lại vị trí ban đầu. Con đường phía trước đòi hỏi chúng ta cần phải biết mình được Thiên Chúa yêu thương và được người khác cảm kích như thế nào, và chính từ trung tâm của sự an toàn này, chúng ta tìm kiếm sự quan tâm và lòng thương xót nhiều hơn.

 

Tác giả Nouwen ghi nhận rằng “một người được tha thứ sẽ tha thứ.” Cũng vậy, một người được yêu thương sẽ thương yêu. Và một người được nuôi dưỡng sẽ quan tâm. Thách đố ở đây là không bao giờ chỉ đơn giản cố gắng để trở nên đáng yêu hơn, nhưng là tìm kiếm một nghị lực nội tại sâu xa hơn, để khởi đi từ nguồn nội lực đó mà tình yêu thương của chúng ta có thể tuôn đổ dạt dào.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Một Cánh Cửa Mở Ra Với Những Vấn Nạn Mới

Sống không mong ước có đáp án sau cùng

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Chúng ta sống với một cái tôi bị phân mảnh trong một thế giới bất ổn. Như một kết quả, chúng ta bị lôi kéo vào những hướng điều khiển khác nhau. Và thậm chí khi chúng ta kiên trì theo đuổi một chuỗi những mục tiêu rõ ràng, thường thì trong giữa những dòng chảy ấy chúng ta muốn thay đổi hướng đi. Hơn nữa, dù khi chúng ta đạt được những khát vọng xem ra chắc chắn, chúng ta cũng chỉ nhận ra rằng tất cả những thứ chúng ta gặt hái được không thực sự là những gì chúng ta mong muốn. Tại điểm xuất phát hay đích điểm của một dự án đặc biệt nào đó, hoặc tại một vị trí nào đó trên cuộc hành trình, chúng ta nhận ra rằng chúng ta không đi đúng đường. Và có những điều xảy ra còn hơn thế nữa.

 

Chúng ta vì thế bị giằng co trước những kiến thức mới và dò dẫm để định hướng cho những bước đi mới. Đây là một nhịp điệu thường xuất hiện trong con người nội tâm của chúng ta. Chúng ta tuy có mặt nhưng đã không hiện diện. Chúng ta tuy ở nhà nhưng vẫn đang trên đường đi. Chúng ta đã hoàn tất trách vụ, nhưng vẫn còn đó nhiều thứ cần phải được kết thúc.

 

Tác giả Nouwen nhấn mạnh sự nghịch lý này với nhận xét rằng chúng ta có lẽ đã nắm bắt được một cái nhìn mới, nhưng việc này sẽ chỉ đưa chúng ta đến “với nhiều vấn nạn mới.” Điều này có nghĩa là chúng ta cần học để sống mà không mong sự kết thúc hoặc tìm ra đáp án cuối cùng. Chúng ta luôn luôn trên cuộc hành trình. Luôn luôn trong tình thế thay đổi. Do đó, chúng ta luôn luôn phải đối diện với khả năng của sự trưởng thành và sự vượt qua cái tôi cứng nhắc, an phận nhưng không xác thực của mình.

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma


Sự Thay Đổi Những Sự Kiện hay Chính Mình

Đối diện với trách nhiệm của chúng ta

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

                                                       

Chúng ta thường nói với bản thân, rằng Nếu như những sự kiện của tôi khác đi, thì mọi thứ sau đó sẽ phần nào tốt đẹp hơn. Và vì vậy, chúng ta bắt đầu một cuộc dạo chơi vui vẻ với những ý tưởng đầy khát mong: Nếu như tôi đã có một công việc khác… Giá như con tôi hành động khác đi… Nếu như tôi đã kết hôn với một ai đó… Giá như tôi đã tiếp tục học.

 

Thật cần thiết để nói lên rằng cách thức giải quyết vấn đề đối với những giả định trên thì ít khi sinh hoa trái. Nó chỉ làm chúng ta mù lòa về những điều tốt đẹp ta đang có trong hiện tại, và nó cũng trút bỏ trách nhiệm trong việc quan tâm đến những gì đang xảy ra cho chúng ta “trong thời khắc kế tiếp.”

 

Một phương thế giải quyết vấn đề sinh nhiều hoa trái hơn là chúng ta làm chủ những sự kiện của mình như là kết quả từ chính những chọn lựa của bản thân và bắt đầu đặt ra câu hỏi: Thiên Chúa đang tìm kiếm điều gì để thực hiện trong cuộc sống của tôi ngang qua những biến cố hiện tại của tôi? Tác giả Nouwen ghi lại lời khuyên mà ngài đã nhận được từ một vị linh mục: “Vấn đề không phải là bạn ở đâu, nhưng là bạn sống ra sao bất cứ nơi nào bạn đang hiện diện.”

 

Thường thì hầu hết vấn đề thích hợp đối với chúng ta không phải là sự thay đổi những sự kiện hay những biến cố, nhưng là sự thay đổi chính bản thân mình. Một sự thay đổi bản thân không biểu hiện qua việc tránh né. Đó là việc đảm nhận tình thế chúng ta đang đối diện với những thiếu sót, với sự giải thích hợp lý và thừa nhận trách nhiệm về những gì chính chúng ta đang hình thành cuộc sống của mình.

 

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma



Những Tâm Tư Hoạt Động Không Ngơi

Đến Với Thiên Chúa Như Chúng Ta Là

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

Hầu hết chúng ta có thể tập trung lâu đủ trên một nhiệm vụ nhất định cách nào đó để hoàn tất tốt đẹp, đặc biệt là khi chúng ta bị áp lực bởi thời gian. Nhưng khi chúng ta thiếu những động cơ thôi thúc ngoại tại, chúng ta dễ dàng mất tập trung. Điều này đặc biệt xảy ra khi chúng ta ấn định một khoảng thời gian để cầu nguyện và tĩnh lặng. Những ý thức trách nhiệm không ngưng nghỉ cuốn hút tâm trí chúng ta hết việc này đến việc khác.

Tác giả Nouwen diễn tả một khía cạnh khó khăn của chúng ta khi ngài viết: “Tại sao chúng ta nên dành một giờ trong cầu nguyện khi mà chúng ta không làm gì trong suốt thời gian đó, nhưng chỉ nghĩ đến những người chúng ta đang bực tức, hoặc những người giận dữ chúng ta… và hàng ngàn những điều ngớ ngẩn xảy ra đang chi phối tâm trí chúng ta trong khoảnh khắc thinh lặng ấy?”

Câu trả lời có lẽ là hãy tiếp nhận những nguyên tắc và kỹ năng tinh thần để giúp ta tập trung vào những suy tư của mình. Nhưng quan trọng hơn cả, việc chúng ta đến gần Thiên Chúa không phải là một sự cố gắng để bắt ép Ngài lưu tâm đến những kỹ năng rèn luyện hay kỷ luật của mình. Thay vì thế, chúng ta cần mang chính con người của mình đến với Thiên Chúa như chúng ta là – với những tâm tình hoặc ý thức trách nhiệm đang diễn ra không ngưng nghỉ trong ta. Khi chúng ta đến với Người trong tình trạng này, chúng ta sẽ trải nghiệm sự hiện diện thinh lặng của Thiên Chúa, đặc biệt khi chúng ta xưng thú với Người tội lỗi của mình, bày tỏ tâm tư những nỗi lòng của mình, trình lên Người những vấn nạn của mình, và cho phép bản thân được thổi vào những hướng đi mới bởi chính hơi thở của Thần Linh Chúa.

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma


Không Gian Biến Đổi

Để qua một bên những phận vụ của chính mình

M. Emmanuel Phan, Fmsr chuyển ngữ

Một trong những khó khăn dai dẳng của chúng ta là trong khi chúng ta muốn sự giúp đỡ, chúng ta không muốn thay đổi. Chúng ta khá là tự nguyện đến gặp Thiên Chúa để van xin nghị lực, nhưng lại không mạnh mẽ tự ý khấn xin việc được đi đến một miền đất mới. Chúng ta hạnh phúc để được hỗ trợ, nhưng lại không an vui để được hoán cải.

Khi sống như thế, chúng ta đang thực hiện một sự thừa nhận mạo hiểm, rằng chúng ta bình yên trong việc mình đang làm và trong cả cái quyền ưu tiên của mình; sự thiếu hụt của tất cả chúng ta là những phương sách tương xứng, thích hợp. Và vì thế, chúng ta cần quay trở về với Thiên Chúa trong cầu nguyện để xin thêm ân sủng, thêm Thần Khí của Người, và thêm sức mạnh của Người. Ngay cả trong việc kiếm tìm sự cô tịch và an bình nội tại của mình, chúng ta thường bị thôi thúc bởi tư tưởng rằng chúng ta, cách đơn giản, đang tìm kiếm để nhận ra những nghị lực nội tâm mạnh mẽ hơn hầu có thể thực hiện những phận vụ của mình.

Tác giả Nouwen, tuy nhiên, nhắc nhớ chúng ta rằng vị trí của cô tịch “không phải là một nơi chữa lành… nó là nơi của hoán cải.” Đây là nơi mà chúng ta lấy lại nguồn năng lượng tâm linh để sống như chúng ta đã sống trước kia. Đó là nơi mà chúng ta tiếp nhận hơi thở để tiếp tục mạnh dạn bước vào lại thao trường. Đó không phải là nơi mà chúng ta đơn giản tìm thấy một sự tĩnh lặng nào đó trước khi chúng ta ném mình vào thế giới của những âm thanh rì rào.

Nơi cô tịch là nơi chúng ta được thay đổi. Đó là nơi chúng ta cần chối bỏ một vài phận vụ của mình, nơi chúng ta nhận diện những xung lực của mình, nơi chúng ta khám phá ra những hướng đi mới, và là nơi, quan trọng hơn cả, chúng ta tìm thấy một cái tôi mới mẻ.

Source: Dare To Journey with Henri Nouwen by Charles Ringma


Trang   1  2  3  4  5