thiên chúa không hề đổi ý


THIÊN CHÚA KHÔNG HỀ ĐỔI Ý

Nt. Marie Rose Vũ Loan, Fmsr

“Sao lại đi tu ?” Đó là câu hỏi mà nhiều người đặt ra cho tôi khi họ biết tôi có ý muốn vào dòng. Vì lúc ấy tôi còn bé, chưa hiểu gì về đời tu, nên tôi đã trả lời cách ngắn gọn và đơn giản: “Vì tôi thích đi tu”. Tôi nhớ lại lần đầu tiên khi có ý thích này là vào một ngày Chầu Thánh Thể của Giáo xứ, có hai Dì Phước đến tham dự, tôi tò mò theo sau, nhìn ngắm các Dì trong bộ áo dòng, dáng vẻ nhu mì, tươi tắn… và tôi nuôi ước vọng đi tu từ đó. Khi vào dòng, dần dà tôi mới hiểu rằng đi tu không phải chỉ là thích, mà trước hết là đáp lại một tiếng gọi. Tôi trở lui về quá khứ và nhận ra tiếng gọi ấy đã nhiều lần thúc giục tôi qua những người chung quanh: Cha xứ, cha mẹ, thầy cô, bạn bè. Rồi có lần đọc sách, những ý tưởng hay hình ảnh nào đó đã thổi vào tâm trí tôi ý định đi tu… Tất cả như là trung gian chuyển lời mời gọi của Thiên Chúa đến với tôi. Dù được gợi ý dưới bất cứ hình thức nào thì tôi cũng đã nhận ra đó là ý muốn của Chúa, vì thế tôi không thể bỏ qua mà phải suy nghĩ chọn lựa, và cuối cùng, tôi đã đi tu.

Thật ra, lúc đầu nói đến đi tu, tôi chỉ nghĩ đó là một cuộc đời không lập gia đình và được mặc áo dòng đi tập hát hay dạy giáo lý. Thỉnh thoảng bố mẹ tôi lại dạy dỗ thêm: Đi tu thì phải khiêm nhường nhịn nhục, sống đơn sơ giản dị, đọc kinh nhiều, thương người, làm việc từ thiện, hy sinh, chịu khó, sống tốt với mọi người và được kính trọng v.v... Sau khi vào dòng, với thời gian, tôi đã hiểu những điều này cách khác hơn, nhất là khi được học hỏi, đào sâu trong tinh thần, linh đạo và đặc sủng của Hội dòng.

Những năm đầu trong nhà dòng, một mặt tôi vui vì được nếm cảm những hương vị thanh thoát của đời tu và của tình người; mặt khác tôi lại lo âu vì nhớ cha mẹ, người thân và trách nhiệm làm con phải báo hiếu. Mỗi lần gia đình gặp biến cố gì, tôi lại suy đi tính lại... Đã mấy lần tôi có ý định ra về, nhưng mỗi lần quyết định, tôi lại gặp trục trặc cách này hay cách khác. Cứ thế, thời gian trôi đi, tôi tiếp tục đón nhận sự giáo dục của Hội dòng và dần dà tôi thấu cảm được ý Chúa nhiệm mầu trên ơn gọi của tôi, tất cả như đã được ghi dấu trong Tin Mừng: Thuở bắt đầu bước theo tiếng gọi, tôi đã hưởng ứng rất nhanh nhẹn, vui vẻ và dứt khoát như các môn đệ đầu tiên: “Lập tức, các ông bỏ chài lưới, bỏ thuyền, bỏ cha mẹ mà đi theo Người” (Mt 4,18-20). Với thời gian, nhiều lúc tôi lại có vẻ rụt rè, do dự như người thanh niên: “Xin cho phép tôi về chôn cất cha tôi trước đã” (Lc 9, 59). Rồi thỉnh thoảng tôi lại so đo tính toán thiệt hơn và nhiều lần tôi còn thắc mắc xem mình sẽ đạt được gì trong hành trình ơn gọi, cũng giống như Phêrô đã thay mặt các tông đồ thân thưa: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì ?” (Mt 19, 27). Nhìn vào cộng đoàn, bên tôi có chị đã buông bỏ ơn gọi vì không đạt được một nguyện vọng nào đó, như “nhiều môn đệ rút lui, không còn đi với Người nữa” (Ga 6, 66). Ngược lại, một số người vẫn kiên trì vượt khó để tiếp tục hành trình ơn gọi: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời” (Ga 6, 68).

Trước những cảnh ngộ như thế, tôi hiểu được lịch sử ơn gọi của người tu sĩ và hồng ân thánh hiến là một món quà cao quý Chúa ban tặng. Vậy điều quan trọng hơn đối với tôi trong lúc này, không phải vì đã hưởng ứng nhanh hay chậm, dứt khoát hay do dự, mà là cuối cùng, tôi có theo Chúa thật hay không và thái độ theo Chúa ra sao?         

Nhìn lại hành trình theo Chúa, đã nhiều lần tôi băn khoăn cho lòng trung thành của mình. Bởi vì đời sống không phải lúc nào cũng thẳng tắp và bình yên, nhưng thật bất ngờ, trong những lúc tưởng mọi sự đã yên ổn đâu vào đó, lại là lúc gặp phải thăng trầm, buồn vui đan xen lẫn nhau. Có lúc tôi thấy mình tiến bộ trông thấy và cũng có lúc tưởng chừng như bị đứt gánh giữa đường... và có lẽ lịch sử này sẽ mãi tiếp diễn cho đến ngày tận cùng của đời sống. Từ những chuyện thực tế của đời mình, tôi liên tưởng đến lịch sử bất trung của Israel năm xưa. Có lẽ lịch sử của Dân Chúa vẫn có thể là lối mòn của những người tu hôm nay. Do đó, tôi không ngạc nhiên gì khi thấy hành trình đời tu cũng có lúc thẳng lúc quanh, lúc lên lúc xuống… cho đến khi nào đi tới điểm tận cùng của con đường.

Những cảm nhận này giúp tôi suy tư nhiều hơn về những yếu đuối và mong manh của phận người. Tôi thường tự hỏi : Có lúc nào Chúa rút ơn gọi của Người đối với ai không? hay Chúa chỉ gọi trong một khoảng thời gian thôi? Chẳng lẽ người tu sĩ cứ phải băn khoăn mãi trong nỗi bấp bênh của lời cam kết?

Thường thì tôi cảm thấy mình bất lực trong mọi sự nên mới lo lắng và sợ không đủ khả năng đáp lại tiếng gọi. Thật ra tôi đã được dạy cho biết rằng: khi kêu gọi một người vào đời sống tu, Chúa không dựa vào sự thánh thiện hay tài năng gì đặc biệt của họ. Có thể lúc ban đầu họ còn rất non dại, chưa hiểu gì và ngay cả chưa phù hợp với nếp sống tu, nhưng Chúa vẫn gọi vì Người thấy nơi họ một điều gì đó hợp với ý định của Người sau này. Nếu hôm nay họ chưa đủ thích hợp với đời sống tu, thì ngày mai, Chúa có thể biến đổi họ nên phù hợp bằng cách ban cho những ân phúc, khả năng, sở thích v.v… gọi là đặc sủng, để qua đó họ có thể sống trong ơn gọi cách hạnh phúc và tự tin. Tôi cũng đã xác tín điều này và hằng nguyện xin Chúa ban cho những người theo Chúa lòng can đảm để đáp trả. Chắc chắn Chúa sẽ cùng song hành trên từng bước chân qua mọi nẻo đường và những nẻo đường ấy sẽ chứa đựng tương lai của mỗi người, nên cho dù cảm thấy bấp bênh, người tu sĩ cũng yên tâm phó thác vì có “Chúa đã nắm giữ vận mạng của tôi rồi” (Tv 16, 5)

Cuộc đời có nhiều chuyện bấp bênh và con người sẽ mãi băn khoăn khi không biết bám víu vào đâu để giải quyết. Đối với ơn gọi thánh hiến thì khác: con người có thể cảm thấy bấp bênh trong ơn gọi của mình và lời cam kết của họ có thể mong manh. Nhưng Đấng mà họ cam kết với, thì không bao giờ thất tín thất trung. Người rất mực trung thành trong mọi lời cam kết. Do đó, tôi cần nhìn lại ơn gọi của mình trong tâm tình khiêm tốn và luôn biết bắt đầu lại với trọn niềm tin tưởng cậy trông mỗi khi không thể tránh khỏi những bất trung trong cuộc sống.

Tôi hiểu điều đó hơn khi được soi sáng từ đoạn Lời Chúa trong thư Rôma 11, 29: “Khi Thiên Chúa ban ơn và kêu gọi ai thì Người không hề đổi ý”. Như vậy, phía Thiên Chúa không có sự thay đổi. Chúa không thể thiếu sự thủy chung. Ngài gọi một lần là xong, không có chuyện gọi lại và lại càng không có chuyện rút lại tiếng gọi. Còn phía người tu sĩ thì sao? Nếu có lúc họ thấy chưa rõ ràng, không dứt khoát được thì chắc hẳn đó là thái độ đáp trả của mỗi người. Nếu Chúa gọi mà tôi không đáp, đó là sự tự do của tôi, chắc chắn Chúa cũng chẳng phạt hay phiền trách gì. Nhưng khi từ chối tiếng Chúa gọi là lúc tôi tước đi khỏi đời mình một cơ hội tuyệt vời cho phép tôi thực hiện một điều có ý nghĩa và rất lớn lao.

Ơn gọi là một hành trình dài với nhiều thăng trầm, sướng khổ, thành bại và bất ngờ. Ơn gọi ấy không thể bị dập tắt bởi những trở ngại từ bên ngoài hay từ chính bên trong tâm hồn người được gọi. Thậm chí, những trở ngại ấy có khi còn mài dũa cho sắc bén hơn tiếng gọi ấy. Chính vì thế, dù trong hoàn cảnh khó khăn cách nào, người tu sĩ vẫn tìm cách thực hiện khát vọng tận hiến của mình, điều đó chứng tỏ sự nhiệt tình và lòng trung thành của họ đối với tiếng Chúa gọi.

Việc chọn lựa đi theo Chúa, không giống như việc chọn một món hàng. Ở đây, chọn lựa là đáp trả một tiếng gọi, và sự đáp trả này làm nên một cuộc đời được kết thành bởi tất cả những lựa chọn của từng ngày. Chọn lựa bao hàm sự từ bỏ, nhưng không phải là từ bỏ suông mà để đón lấy một giá trị khác. Và đây mới là điều phải nhắm tới. Đi theo Chúa, người tu sĩ từ bỏ nhiều thứ: tiền bạc, địa vị, gia đình, nghề nghiệp... những thứ này khẳng định căn tính của một con người bình thường trong thế giới. Khi từ bỏ những “của quý” tự nhiên này của một con người, người tu sĩ gặp khó khăn thì không lạ gì! Nhưng ai bỏ được các chỗ dựa quen thuộc ấy để chọn lựa Thiên Chúa, thì đó là một dấu chỉ cho thấy ơn gọi tu trì trước hết là một ân huệ, một quà tặng. Thiên Chúa gọi ai Người muốn và Người có một kế hoạch riêng cho họ, mặc dù họ bất xứng.

Khi theo Chúa, người tu sĩ nói lên lòng muốn khước từ những sự vật trần gian và những giá trị của nó, bởi vì họ nhận ra được những giá trị tốt đẹp hơn, thuyết phục hơn và tuyệt vời hơn. Nếu tôi đặt giá trị đời tôi ở những gì là hữu hạn, dễ hư nát, nay còn mai mất, thì lúc ấy, chính những điều đó sẽ là những vật cản ngăn lối bước tôi. Nếu tôi chỉ lựa chọn điều gì trong tầm tay của mình hoặc quá dễ dãi chấp nhận bất cứ điều gì mà không lựa chọn cách tốt nhất thì tôi chẳng thể hoàn thiện bản thân. Hiểu như vậy thì chọn lựa đời tu không chỉ là hoàn thiện bản thân mà còn là sự hoàn thiện bản thân cách tốt nhất, với điều kiện là dựa vào ý Chúa để tiến tới sự lựa chọn này.

Vì vậy, khi gặp những khó khăn trên hành trình theo Chúa, tôi cũng không quá bi quan, nhưng học sống tâm tình của Thánh Phaolô: “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Người”(Rm 8, 28). Tôi không thể quên rằng : sống gần gũi với Thiên Chúa, sống giản dị và sẻ chia, mực thước và trong sáng, thanh thoát và tự do, sống vui vẻ trong cộng đoàn và chuyên chăm với sứ vụ, chính là được góp phần làm lành mạnh hóa môi trường chung quanh, một môi trường đang bị ô nhiễm bởi tiếng ồn và đủ thứ độc hại. Vậy, sự chọn lựa đời tu của tôi có thể là sự góp phần chữa cho căn bệnh trầm kha của thế giới hôm nay. Lối sống của tôi có thể là lời mời gọi người khác nhìn vào cuộc sống và những chọn lựa của họ, để những chọn lựa ấy được thúc đẩy bởi những giá trị của Tin Mừng, đồng thời giúp họ hiểu rằng cuộc đời của mỗi người hoàn toàn lệ thuộc vào điều họ chọn lựa và dấn thân.

Mỗi ngày sống là một cơ hội để hoán cải và bắt đầu lại. Và để tránh những lúc phải lừng khừng, do dự, tôi sẽ bắt đầu lại bằng cách cùng đi với Đức Giêsu trên đường phục vụ Thiên Chúa và con người. Một Đức Giêsu đã sống và chết vì hạnh phúc con người. Đã đến lúc tôi phải đi đến những quyết định và lựa chọn không chỉ hời hợt và tạm bợ, mà là triệt để và dứt khoát. Nếu tôi cùng đi với Đức Giêsu và cùng sinh cùng tử với Ngài, tôi sẽ nhìn thấy mọi sự trở nên khác hẳn. Đâu đâu cũng là Giáo Hội và gia đình mình, đâu đâu cũng là anh chị em bè bạn, đâu đâu cũng là hạnh phúc và thánh thiện.

Như thế, căn tính đời tu của tôi đã rõ ràng, đó là để cho những chọn lựa trong cuộc đời tôi hướng tới sự thánh thiện theo gương của Đức Kitô. Điều này tôi nghiệm thấy nơi cuộc đời bao vị thánh, nhưng chủ yếu là do Chúa cho biết qua Thánh Kinh: “Anh em hãy nên hoàn thiện như Cha anh em ở trên trời là Đấng hoàn thiện”(Mt 5,48). Trên hành trình hoàn thiện này, tôi không xoay sở một mình, nhưng luôn có Chúa và tha nhân ở bên tôi. Vì vậy tôi phải thể hiện sự công bằng của cuộc sống bằng cách chọn một câu châm ngôn cho cuộc đời: “Mỗi ngày tôi cảm tạ Chúa và cầu nguyện cho mọi người” (Pl 1,3-4).



    


94 Bành Văn Trân, Phường 7, Quận Tân Bình, TpHCM

ĐT : 0838640000

Email : fmsrchvn@yahoo.com

            fmsrchvn@gmail.com