TÂM SỰ VIÊN ĐÁ VƯỜN DẦU

(Chiêm ngắm mầu nhiệm I mùa Thương)

Ngọc MaiB, VKT

Đời tôi ví phận đá xanh

Sần sùi, cứng cỏi, lạnh tanh tâm hồn.

Bỗng đâu tàn buổi hoàng hôn

Có Người Khách Lạ thức hồn đang mê.

Chuyện rằng vào một đêm hè,

Diệu huyền lối rẽ cuộc đời đá tôi.

Người quỳ đơn lẻ mình thôi

Kề bên bờ đá không thôi nguyện cầu.

Màn đêm phủ khắp Vườn Dầu,

Cô đơn, lặng lẽ, thêm sầu làm sao?

Tâm hồn thổn thức vươn cao

Vườn khuya xao động tiếng nào vọng ngân.

Nghe hơi thở át gió vần,

Dập dồn nhịp trống, đổ tràn mồ hôi.

Nghe thì thào mãi không thôi,

Thiết tha, buồn thảm, rối bời, đắng cay.

Mắt hiền chở lệ vơi đầy,

Giọt cay, giọt đắng thấm đầy đêm thâu.

Nghe chùng khắp cả thân châu,

Lòng tin xiết chặt ngước chầu trời cao.

‘Xin cất chén đắng Cha trao

Nhưng Cha đã định, con nào lánh xa.’

Nghẹn ngào lời ngỏ thiết tha,

Thấm vườn dầu đắng chan hòa đá tôi.

Kiếp sống yên ngủ bao đời,

Lâu rồi phận đá thân tôi cứng đờ.

Ngờ đâu xao động sững sờ,

Vì Người Khách Lạ gạt bờ lệ ai.

Đứng lên tay rộng non đoài,

Nhìn lên trời thẳm quyết hoài đổi thân

Đổi lòng khô cứng hóa nhuần,

Tim thôi lạnh lẽo thêm phần yêu thương.

Đường trần gian khổ sầu vương,

Sần sùi gọt dũa, ấy đường Thánh Ân.

Đá tôi chuyển đổi trăm phần,

Nên thân màu mỡ góp phần nuôi cây.

Những mong tan biến thân gầy,

Theo Thầy Chí Thánh để ngày thêm hương.

Giê-su nguồn suối tình thương

Trong con có Chúa tỏa hương cuộc đời.