truyện minh họa lời chúa

Truyện Minh Hoạ Lời Chúa

Nguồn: thanhlinh.net

101. LÀM VÀ HƯỞNG THIÊN ĐÀNG

Truyện kể : một nông dân nghèo Nhật bản vào thiên đàng và điều đầu tiên ông nhìn thấy là một kệ dài với những vật rất kỳ lạ. Ông hỏi :

- Cái gì thế ? Có phải để nấu xúp ?

- Không, đó là những cái tai. Chúng là của những người khi sống ở đời nghe được những điều tốt, nhưng họ không làm. Nên khi chết, tai họ vào thiên đàng, nhưng các phần khác của cơ thể thì không.

Một lát sau, ông lại thấy một kệ khác với những vật kỳ quái. Ông hỏi :

- Cái gì thế ? Có phải để nấu xúp ?

- Không, đó là những cái lưỡi. Chúng là của những người sống ở đời bảo người khác làm điều tốt và sống tốt, nhưng chính họ không làm hoặc không sống điều đó. Nên khi chết, lưỡi họ vào thiên đàng, nhưng các phần khác của cơ thể thì không.

102. NAM VÀ NỮ

Truyện kể Ấn độ về tạo dựng : Khi tạo dựng người nam xong, Đấng sáng tạo thấy Ngài đã tận dụng tất cả những yếu tố vật chất. Ngài không còn chất cứng hay vật rắn trên tay để tạo dựng người nữ.

Sau một hồi suy nghĩ, Ngài lấy sự tròn trịa của mặt trăng, dẻo dai của thân nho, mảnh mai của cây sậy, nảy nở của bông hoa, màu tươi sáng của lá cây và sự yên tĩnh của tia nắng mặt trời, nước của đám mây và sự bất ổn của gió, sự sợ hãi của con thỏ và tự cao tự đại của con công, sự mềm mại của ức chim và cứng rắn của kim cương, ngọt ngào của mật và độc ác của cọp, nóng của lửa và lạnh của tuyết, sự bép xép của chim mỏ ác và giọng líu lo của họa mi, sự dối trá của sếu và sự tự tin của sư tử.

Trộn tất cả những yếu tố đó lại với nhau, Đấng sáng tạo dựng nên người nữ và trao cho người nam.

Một tuần sau, người nam trở lại và nói : “Thưa Ngài, tạo vật Ngài trao cho làm con sống không hạnh phúc. Cô ấy nói luôn miệng và chòng ghẹo con suốt ngày, làm con chẳng được nghỉ ngơi. Cô bắt con phải luôn để ý đến cô, nên thời giờ của con bị lãng phí. Chuyện nhỏ tí cũng làm cô khóc và cuộc sống thật vô dụng. Con đến trả lại cô ấy cho Ngài, vì con không thể sống với cô ấy”.

- Được.

Và Ngài nhận lại. Một tuần trôi qua, người nam trở lại với Đấng sáng tạo và nói : “Thưa Ngài, cuộc sống của con thật trống rỗng từ khi con trao lại tạo vật đó cho Ngài. Con luôn nghĩ về cô ấy, về cách cô múa hát, về ánh mắt trao duyên, về bao câu chuyện và xích lại gần con. Trông cô thật đẹp và da thịt cô mịn màng. Con rất thích nghe cô cười. Xin trao lại cô ấy cho con”.

- Được.

Và Ngài trao lại cho anh. Nhưng ba ngày sau, người nam trở lại và nói : “Thưa Ngài, con không biết phải giải thích làm sao, nhưng với tất cả kinh nghiệm của con về tạo vật này, con kết luận rằng cô đã gây cho con nhiều buồn bực hơn niềm vui. Con cầu nguyện cho cô và trao trả lại cho Ngài. Con không thể sống với cô ấy !”

- Anh cũng không thể sống thiếu cô ấy !

Rồi Ngài quay lại và tiếp tục làm việc. Người nam nói vẻ thất vọng : “Con sẽ làm gì ? Con không thể sống với cô ấy và cũng không thể sống thiếu cô ấy !”

103. PHÀN NÀN VỚI CHÚA

Một hoàng đế nọ mở đại tiệc và nhiều người được mời. Đến giờ ăn, một cơn bão dữ dội ập tới và chẳng ai đến được. Tức giận với ”thần bão”, hoàng đế ra lệnh cho lính bắn lên trời để trả thù.

Những mũi tên rơi trở lại và gây thương tích cho rất nhiều lính, còn thần mặt trời Jupiter không bị phương hại gì.

Những lời than trách của chúng ta cũng giống như những mũi tên bắn lên Chúa. Chúng sẽ quay lại và làm ta thêm đau khổ.

104. SỰ THA THỨ CỦA CHÚA

Một nhà truyền giáo trên một đảo ngạc nhiên khi nhìn thấy một phụ nữ mang một nắm cát ướt bước vào túp lều của ông.

- Ông biết đây là gì không ?

- Nó giống như cát.

- Ông có biết tại sao tôi mang nó vào đây không ?

- Không, tôi không thể tưởng tương được tại sao.

- Đây là tội tôi. Tội tôi không thể đếm được như cát biển. Làm thế nào tôi có thể được tha thứ tất cả ?

- Bà hãy đưa cát đó ra bãi biển và chất thành một ít cát. Rồi ngồi nhìn xem những cơn sóng ập tới, chắc chắn sẽ cuốn đi tất cả. Đó là cách Chúa thực hiện sự tha thứ của Ngài. Lòng nhân từ của Chúa bao la như đại dương. Hãy thành thật hối lỗi và Chúa sẽ tha thứ.

105. TỘI 

Một mục sư giảng về chiếc thang Gia-cóp. Cậu con trai ông rất cảm động. Mấy ngày sau, cậu nói với cha là mình vừa mơ về câu chuyện đó.

- Sao, con mơ thấy gì ?

- Con mơ thấy một chiếc thang lên tới tầng mây. Ở dưới chân thang có rất nhiều phấn, và mỗi người phải lấy phấn viết hết các tội mình đã phạm lên chiếc thang đó thì mới lên được.

- Hay thật ! Rồi con thấy gì nữa ?

- Con thấy con leo lên, nhưng chưa được bao xa thì con thấy có người leo xuống.

- Ai vậy ?

- Ba chứ ai.

- Ba ? Thế ba leo xuống để làm gì ?

- Ba lấy thêm phấn ! (Winnder, London)

106. CHÚA VÁC BẠN

Ngày nọ, một thày dòng mơ thấy mình đang đi dọc theo bờ biển với Chúa.

Ông nhìn xuống bãi cát, thấy có hai dấu chân : một của ông và một của Chúa.

Nhưng ông cũng nhận thấy có những đoạn đường chỉ có một dấu chân. Và ông nhớ lại : đó là những ngày ông buồn khổ nhất và cực nhọc nhất.

Ông bèn than thở với Chúa : “Lạy Chúa, Chúa đã nói với con là nếu con theo Chúa, thì Chúa sẽ ở với con luôn luôn. Nhưng giờ đây con thấy rằng những lúc con chao đảo nhất, thì lại chẳng thấy dấu chân Chúa đâu. Con không hiểu tại sao Chúa lại bỏ con giữa lúc con cần Chúa nhất như thế ?”

Chúa đáp : “Con ạ, Ta chẳng bao giờ bỏ con. Con chỉ thấy một dấu chân trên cát, vì trong những lúc khốn khó đó, Ta đã vác con và mang con đi”.

107. ƠN CỨU ĐỘ NHƯNG KHÔNG 

Linh mục giảng một bài dài về ơn cứu độ nhưng không (miễn phí). Giảng xong, ngài nói ông trùm đi lắc rổ xin tiền.

Ông này phản đối : “Cha vừa bảo ơn cứu độ là ơn nhưng không... như nước ta uống...

Cha nghĩ một chút rồi đáp : “Phải, ơn cứu độ là ơn nhưng không... như nước uống cũng nhưng không... nhưng phải trả tiền cho người bơm nước chứ !”.

108. TRUYỆN A LIÊU

Truyện cổ Trung Hoa kể rằng : ở làng kia, có anh chàng A Liêu tính tình khờ khạo, làm đầy tớ cho hoạ sĩ Chu Nguyên Tố. Bảo quét nhà, nó quét cả ngày không sạch. Mắng nó, nó trả lời : ông giỏi thì làm đi, sai nó làm gì. Khi ông đi vắng, khách đến nhà nó chẳng nhớ ai với ai. Trước sân, ông trồng cây liễu, bảo nó coi sóc đừng để trẻ con đến phá. Nó coi rất cẩn thận, đến lúc ăn cơm, nó nhổ lên cất đi. Ngày nọ, khi ông đang vẽ, nó tò mò đến xem. Thấy vậy, ông hỏi đùa : mày biết vẽ không mà xem. Nó trả lời : có khó gì ! Ông thử đưa cây cọ thì thấy nó vẽ say mê, nét đậm nét nhạt như một hoạ sĩ thực thụ. Thử hai ba lần, ông đều thấy nó vẽ rất khéo. Từ đó, ông Chu Nguyên Tố luôn đem theo A Liêu bên mình không lúc nào rời. Về sau, A Liêu trở thành một danh họa.

109. TÌM VẾT

Công tước Devonshire bên Anh có nhiều tranh đẹp. Ngày nọ, ông mở cửa cho công chúng vào thưởng ngoạn. Người ta thấy một bà không nói gì mà xem xét rất kĩ một bức tranh. Một người đến hỏi bà nghĩ gì về phòng tranh đó. Bà trả lời : “Thật tuyệt ! Tôi không hề tìm thấy một vết nhơ nào trên bức tranh đó !”

Ta cũng thường bỏ quên vẻ đẹp cuộc đời để đi tìm vết nhơ của người.

110. NGAY LẬP TỨC

Đêm đông lạnh lẽo, lại có gió bấc mưa phùn, chợt chuông điện thoại nhà bác sĩ vang lên : “Vợ tôi đau, cần gặp bác sĩ ngay ”. Tiếng bác sĩ : “Ông có thể đến đón tôi không ? Xe của tôi đem đi sửa rồi !” Tiếng đàn ông : “Làm sao tôi có thể ra ngoài giữa đêm lạnh thế này ?”

Chúng ta thường trông chờ điều tốt lành mà không muốn hi sinh.

111. CỤC KẸO

Chuyện xảy ra trước Thế chiến 2. Một du khách thấy một bà già ở trong căn nhà nhỏ. Bà già hỏi du khách liệu bà có cách nào đến Mascơva không. Rồi bà lại hỏi : “Ông có vui lòng chuyển dùm cho con trai tôi một cục kẹo đặc sản không ? Ở Mascơva nó chẳng tìm thấy thứ kẹo đó đâu !”.

Con trai bà là Josef Stalin. Ta thường nghĩ đến ông như là nhà độc tài Nga hơn là một người bình thường thích ăn kẹo. Nhưng mẹ ông thì khác ! Với bà, những công trình lớn lao chẳng là gì cả.

112. THAM LAM VÀ GHEN TỊ

Một thương gia có hai công nhân, một người tham lam và một người ghen tị. Khi họ nghỉ việc, ông chủ nói muốn tặng cho mỗi người một món quà lưu niệm. Ai ước gì và nói trước sẽ được toại nguyện, nhưng người kia thì lại được gấp đôi.

Cả hai cứ đợi cho người kia nói trước. Cuối cùng người tham lam để cho người ghen tị chọn điều ước, hi vọng sau đó mình được gấp đôi. Người ghen tị nói : “Được, tôi ước gì mình chột một mắt ”.

Tức thì, anh bị chột một mắt, còn người kia thì mù cả hai mắt !

113. SỰ THA THỨ KHÔNG THỰC 

Hai người Ailen là hàng xóm với nhau, nhưng cãi nhau suốt. Một người bị bịnh nặng. Bà vợ đón cha và nói : “Thưa cha, anh Pat và Mike cãi nhau luôn. Giờ anh gần chết. Cha có cách nào giúp họ làm hoà với nhau không ?”

Sau nhiều lần thuyết phục, Pat đồng ý cho gọi Mike đến làm hoà. Sau ít phút đợi chờ bên giường, Mike nói : “Thôi, mình huề nghe Pat. Chuyện gì đã qua cho qua luôn”.

Pat miễn cưỡng đồng ý. Mike ra về. Nhưng khi Mike ra đến cửa, Pat nhỏm dậy, giơ nắm đấm nói : “Tao chỉ huề nếu như tao chết thôi à nghe !”

114 . AĐAM EVÀ

Thầy giáo giải thích cho cả lớp nghe về việc Chúa dựng nên Ađam Evà. Tuần sau, thầy gọi học sinh trả bài. Một chú bé đứng lên tả việc Chúa dựng nên Ađam. Rồi một cô bé tiếp : “Chúa dựng nên Ađam xong, Ngài đứng ngắm và phán : Ta sẽ làm đẹp hơn, và Ngài dựng nên Evà.”

115. BA PHẢI

Hai người đến gặp một giáo sĩ để dàn hòa cuộc ẩu đả. Người thứ nhất trình bày xong, vị giáo sĩ gật đầu nói : “Ừ, anh đúng”.

Người thứ hai đến nói, ngài cũng gật đầu : “Ừ, anh đúng”.

Người thứ nhất bực mình nói : “Thưa ngài, không thể cả hai chúng tôi đều đúng.” Vị giáo sĩ nhìn với vẻ cảm kích và mỉm cười nói : “Anh biết đấy, anh cũng đúng nữa !” 

116. NỮ TU TRONG BỆNH VIỆN 

Một cậu bé thăm bạn nằm trong bệnh viện. Họ nói chuyện về sinh hoạt ở bệnh viện Công giáo. Cậu bé hỏi : “Tại sao một số nữ tu mặc đồ trắng và một số khác lại mặc đồ đen ?.” Bạn anh trả lời : “ Ồ, những người mặc đồ trắng cho bạn thuốc uống, còn những người mặc đồ đen cầu nguyện cho bạn khi thuốc hết công hiệu.” 

117. HEO VÀ BÒ 

Một thanh niên giàu có than phiền với bạn : “Người ta không thích tôi. Họ cho rằng tôi ích kỷ và keo kiệt. Nhưng tôi đã tặng tất cả những gì tôi có cho một tổ chức từ thiện”.

Bạn anh nói : “Ồ, câu chuyện của bạn làm tôi liên tưởng đến cuộc trò chuyện giữa bò và heo. Heo đến phàn nàn với bò :’ Người ta luôn nói tốt về bạn. Vâng, điều đó là sự thật, vì bạn cho họ sữa. Nhưng họ nhận nơi tôi nhiều hơn : dăm bông, thịt muối, mỡ và có khi họ nấu cả chân tôi. Chẳng ai giống tôi, đối với họ tôi chỉ là một con lợn, một con lợn để thịt. Tại sao thế ?’

Bò suy nghĩ một lát và nói : ’Có lẽ điều đó đúng, vì tôi cho đi lúc tôi còn sống.” 

118. QUÁ KHỔ HẠNH 

Một người ăn xin gặp một anh thanh niên trên đường và hỏi xin tiền mua đồ ăn. Anh thanh niên nói :

- Tôi sẽ cho anh uống rượu nếu anh thích.

- Tôi chẳng uống rượu bao giờ.

- Vậy thì tôi sẽ cho anh thuốc hút.

- Tôi không hút thuốc. Tất cả những gì tôi muốn là có gì để ăn.

- Tôi có cuộc đua ngựa chiều nay. Tôi cho anh một số tiền để anh đánh cá và có thể thắng”.

- Nhưng tôi không tin vào trò cá cuộc. Tôi chỉ muốn thức ăn.

Anh thanh niên nói : “Nếu vậy, tôi mời anh đến nhà dùng bữa tối. Tôi sẽ cho vợ tôi gặp anh vì muốn cô ta thấy những gì xảy ra nơi một người không hút thuốc, uống rượu hay cờ bạc”. 

119. KHÔNG

Ông Nô đến tiệm bánh. Ông muốn mua bánh mì và bơ. Người bán hàng hỏi : “Ông muốn mua bánh mì không ?”

- Không.

- Ông muốn mua bơ không ?

- Không.

- Xin lỗi, vậy tôi chẳng còn gì bán cho ông.

Ông Nô trở về nhà tay không, chẳng có được thứ ông đang cần, vì ông luôn làm ngược lại những gì ông muốn : đói, ông đá đổ nồi súp ; khát, ông liệng bể ly nước ; buồn ngủ, ông đổ một xô nước lên giường.

Một ngày kia, có tiếng gõ cửa, một giọng nữ hỏi : “Ông Nô có nhà không ?”. Ông trả lời : “Không”. Nhưng cô biết ông có nhà nên mở cửa vào. Môt cô gái xinh đẹp bê một cái rổ, cô không hỏi gì thêm mà chỉ đặt bánh mì, bơ và xúc xích lên bàn. Cô ngồi vào bàn, rồi ông Nô ngồi bên cạnh và họ có bữa ăn thật ngon. Ăn xong, cô gái hỏi : “Tôi có nên đến nữa không ?” Ông nói : “Có”.

120. NGOAN ĐẠO

Hai giáo dân gặp nhau nói :

- Chúng ta có nên cộng tác với cha sở không ?

- Tôi vẫn nghĩ về điều đó, nhưng tôi thấy dường như ngài chỉ chọn một số người giúp ngài. Tôi không muốn xen vào chuyện nội bộ.

- Đúng, luôn có một nhóm ở bên cạnh linh mục, họ như một tổ chức kín đáo và chỉ dùng những lời bí mật”.

Một người thuộc nhóm đó tiến lại và nói : “Đúng vậy. Có một nhóm. Nếu các anh muốn, tôi sẽ chỉ cho các anh lời bí mật đó”.

- Hãy cho chúng tôi biết lời đó.

- Linh mục cần người cộng tác. Ngài hỏi nhiều người nhưng chỉ những ai biết lời bí mật này mới được nhận. Lời đó là : “VÂNG.” 

121. CÁM ƠN 

Một thanh niên đanh ngồi ở hàng ghế trên trong xe buýt, một bà già bước đến cạnh nhìn quanh tìm ghế trống. Anh đứng dậy nhường chỗ cho bà. Rồi anh hỏi : “Cụ mới nói gì ạ ?”

- Tôi không nói gì cả.

- Thế mà cháu nghe cụ nói” cám ơn”.

122. CÃI NHAU

Hai nhà tu hành sống thân ái với nhau trong nhiều năm. Ngày kia, một người nói :

- Chúng ta hãy thay đổi cách nói năng hằng ngày này và làm một việc gì khác, như người đời thường làm đó !

- Đồng ý. Nhưng người đời họ thường làm gì nhỉ ?

- Họ thường cãi nhau. Anh có thấy hòn đá kia không ? Ta đặt nó ở giữa, rồi một người bảo : nó là của tôi.

Rồi họ đặt hòn đá ở giữa, một người nói : “Nó là của tôi !”

Người kia ngẫm nghĩ một lúc, rồi nhớ đến tình thân bền chặt bao năm, liền nói : “Anh ạ, nếu nó là của anh, thì anh hãy giữ lấy !”

Và rồi vẫn chẳng có cãi nhau.

123. NÓI NĂNG ĐÚNG ĐẮN 

Ngày kia, một giáo sư Mỹ nổi tiếng đến nói chuyện tại một đại học Trung hoa và ông muốn người thông dịch viết các câu nói của ông lên bảng. Ông để ý thấy có một số câu, thông dịch viên không viết. Cuối buổi nói chuyện, ông hỏi lí do thì người đó bình thản đáp : “Chúng tôi chỉ viết những câu nói về một điều gì đó”.

124. QUÀ SINH NHẬT 

Một cậu bé mời bạn đến dự sinh nhật của mình. Cậu giải thích một cách kỹ lưỡng cho bạn biết cách tìm nhà và phải làm gì : “Bạn lên lầu bảy, gặp chữ E trên cửa, dùng khuỷu tay ấn nút bên trái. Khi cửa mở, dùng chân đỡ chúng”.

Người bạn được mời hỏi : “Nhưng sao tôi lại phải dùng khuỷu tay và chân ?”

- Vì tay bạn cầm nhiều quà. Bạn biết, đó là ngày sinh nhật của tôi mà ! 

125. KHUYÊN ĐỪNG LÀM 

Một thanh niên tiết kiệm tiền để đi Ý gặp Đức Giáo hoàng. Trước ngày khởi hành, anh đi hớt tóc. Biết được, thợ hớt tóc hỏi : “Anh đi Ý bằng cách nào ?”

- Tôi sẽ đi máy bay Ý.

- Đừng. Chúng phục vụ rất tệ. Anh sẽ ghét nó. Anh định làm gì trong thời gian ở Rôma ?

- Gặp Đức Giáo hoàng.

- Anh sẽ chẳng bao giờ gặp được. Anh chẳng là gì đâu !

Sáu tuần sau, anh thanh niên trở lại đến gặp thợ hớt tóc và kể : “Tôi đã đi một chuyến tuyệt vời. Trên máy bay, tôi được phục vụ chu đáo. Tôi ở lại Hilton và nghỉ trong khách sạn. Thật tuyệt vời. Tôi gặp Đức Giáo hoàng, nói chuyện và hôn nhẫn”.

- Ồ, Anh thật hãnh diện được hôn nhẫn Ngài. Ngài nói gì ?

- Ngài nhìn tôi và nói : “Này con, con hớt tóc ở đâu thế ?” 

126. CƠ SỞ CHỌN LỰA 

Đang cần một thư ký mới, giám đốc công ty doanh nghiệp quyết định thẩm vấn những người xin việc qua một nhà tâm lý. Ba cô gái được phỏng vấn.

Nhà tâm lý hỏi : “2 với 2 là mấy ?”

Cô thứ nhất trả lời cách chắc chắn : 4

Cô thứ hai : có thể là 22.

Cô thứ ba : Có thể là 22 và có thể là 4.

Khi các cô ra về, nhà tâm lý quay sang giám đốc và nói : “Đó là những biểu hiện tâm lý. Cô thứ nhất nói điều hiển nhiên. Cô thứ hai nghi ngờ. Cô thứ ba có cả hai. Ông sẽ chọn cô nào ?”

Giám đốc không ngập ngừng : “Tôi sẽ chọn cô có mái tóc vàng với cặp mắt xanh”. 

127. ĐỪNG DÙNG ÁP LỰC 

Hai ông cháu đang đi dạo tại một vùng nông thôn và gặp một con rùa nhỏ. Cậu bé nhặt lên, quan sát và dùng que cố mở cho được mu rùa. Rùa liền thụt đầu vào.

Ông nhắc bảo : “Làm như vậy sẽ chẳng có tác dụng gì. Để ông chỉ cho”.

Họ trở về nhà. Ông đặt rùa ở gần lửa, ít phút sau rùa liền thò đầu, chân và bắt đầu bò về phía cậu bé. Ông nhận xét : “Đừng bao giờ dùng áp lực với ai, chỉ cần một chút lòng tốt và họ sẽ đáp ứng ”. 

128. KHÔNG CÓ KẺ THÙ 

Một thầy giảng lên tiếng : Mọi người đều có kẻ thù. Ông mời bất kỳ một thính giả nào không có kẻ thù lên nói về chính mình.

Một sự thinh lặng đồng tình với lời xác quyết đó. Nhưng rồi một người già giơ tay và nói : “Tôi không có kẻ thù ”.

Đương đầu với lời mời và gây sự chú ý của thính giả, ông nói : “Rất dễ. Tôi không quan tâm đến họ”.

129. PHỤC VỤ 

Một lá thư được viết nguệch ngoạc của đứa trẻ gởi vào bưu điện và địa chỉ tới là” Chúa ”. Một nhân viên bưu điện không biết để làm gì, mở ra đọc : “Chúa thân mến. Con là Tommy. Con 6 tuổi. Ba con đã chết và mẹ con phải cực khổ để nuôi 6 anh em con. Chúa có thể gởi cho chúng con 300 $ ?”

Anh rất xúc động. Anh cho các nhân viên khác xem thư và họ quyết định đi quyên góp. Họ góp được 100 $ và gởi tới gia đình cậu bé.

Vài tuần sau, họ nhận được lá thư thứ hai. Cũng mở ra đọc : “Lần tới, Chúa có thể gởi trực tiếp cho gia đình con, vì gởi qua bưu điện, họ giữ lại 200 $”. 

130. MÙ VÀ QUÈ 

Anh mù và anh què đang đi thì gặp một vụ cháy rừng. Họ rất sợ hãi. Anh mù chạy thẳng vào đám lửa. Anh què la lớn :

- Đừng chạy về hướng đó.

- Tôi nên chạy về đâu ?

- Tôi có thể chỉ đường cho anh chạy, nhưng anh phải vác tôi trên vai. Nhờ đó tôi có thể nói cho anh nơi nào có rắn, gai, lửa và chúng ta cùng ra đến phố cách an toàn.

Anh mù cho rằng ý kiến hay và họ hợp tác như thế mỗi ngày. 

131. HAY QUÊN 

Bạn trai viết : “Em yêu, xin nhắc lại cho anh vì anh hay quên lắm. Tối qua, anh có đề nghị với em nhưng không biết em nói nhận hay không”.

Bạn gái trả lời : “Anh yêu, em rất mừng khi nghe điều đó. Em biết tối qua em có nhận đề nghị của một vài người nhưng đã quên đó là ai”.

132. LÒNG VỊ THA 

Hai ông cháu đi dạo trên hè phố. Họ đến cạnh hàng rào hoa hồng rất đẹp. Cô bé thở nhẹ nói : “Nội ơi, nội có thể ngửi những bông hồng này ? Chúng rất thơm phải không ?” Rồi hai ông cháu nghe giọng nói của một bà từ trong mái hiên vọng ra : “Cứ làm tất cả những gì các bạn muốn”.

Hai ông cháu ngắt một bông hoa rồi cám ơn bà và khen luống hoa thật đẹp. Bà nói : “Tôi trồng những bông hồng này mục đích là để những người khác được hạnh phúc. Tôi không thấy họ. Tôi mù”. 

133. THỦ TRƯỞNG 

Đứa bé nuốt đồng tiền, vợ giục chồng : “Mau đưa con đến bác sĩ ”.

- Không. Anh nghĩ chúng ta có thể đưa đến gặp thủ trưởng.

- Anh không nghĩ là đứa trẻ sẽ chết à ?

- Ồ, không. Thủ trưởng của chúng ta có thể lấy tiền của bất cứ ai.

134. LÒNG VỊ THA 

Phan và Lan nhìn trái táo to hồng một cách dễ thương. Bà mẹ nói : “Lan, con chia cách thân tình với anh Phan. Mẹ để dành cho hai con đó.” Lan không đợi mẹ mời lần thứ hai nhưng cô ngập ngừng hỏi :

- Mẹ, thân tình nghĩa là gì ?

- Nghĩa là chia quả táo thành hai phần, đưa phần lớn cho anh và con phần nhỏ hơn.

Lan phản ứng : “À”, rồi quay lại nhìn quả táo với một chút suy nghĩ. Đột nhiên, với điệu bộ quảng đại, cô đưa quả táo cho anh và nói : “Này, anh Phan. Anh hãy chia nó cách thân tình”. 

135. CÁCH BÀO CHỮA 

Một linh mục già rất tốt. Ngài không hề phiền lòng một ai. Ngày kia, ngài đến làng bên cạnh thăm một linh mục bệnh. Mới ra tới đường, một phụ nữ nhà bên cạnh cũng bước xuống các bậc thềm cửa.

Ngài biết bà là người hay ngồi lê đôi mách. Khi bà hỏi xem có thể cùng đi với ngài, ngài đồng ý.

Một lát sau, bà khởi xướng : “Này cha, con nói cho cha một người đàn bà độc ác, đó là người hàng xóm của con”.

- Điều đó thật chứ ? Chúng ta hãy lần chuỗi cho bà ngay để bà có thể bỏ đàng tội lỗi. Nhân danh Cha.... Và bà phải thưa suốt năm chục kinh mân côi.

Việc này đã đưa họ đi được một phần ba quãng đường, rồi người phụ nữ lại phàn nàn : “Cha ạ, làm thế nào để con có thể kiên nhẫn với bà ở cạnh nhà con ?”

- Hơi khó kiên nhẫn. Chúng ta hãy lần chuỗi cho con. Nhân danh Cha.... Và vừa đi, họ lại hoàn thành được năm chục kinh nữa.

Nhưng khi đọc đến cuối phần cuối kinh Kính mừng, bà thấy cơ hội đã đến liền nói : “Thưa cha, có lẽ cha không thấy cách bà cư xử với chồng bà”.

- Thật tội nghiệp. Chúng ta hãy lần chuỗi cho ông ấy.

Khi vừa xong năm chục kinh nữa, họ cũng về đến nhà cha và bà ta nhận ra rằng chuyện mách lẻo sẽ lại có khi bà đi với ngài vào dịp khác. 

136. CHỨC GIÁM MỤC 

Khi Đức Piô X đắc cử giám mục Mantua, một ngày kia ngài về thăm mẹ. Họ chuyện trò vui vẻ một hồi lâu và trong khi nói chuyện, ông trùm vui cười chỉ cho bà thấy chiếc nhẫn của giám mục. Bà mỉm cười, đưa bàn tay chai cứng phô chiếc nhẫn cưới mỏng manh, mộc mạc. Bà nói : “Không có chiếc nhẫn này, sẽ chẳng có chiếc nhẫn đó”. 

137. VỪA LÒNG MỌI NGƯỜI

Hai cha con đóng gói hành lý và bắt đầu chuyến đi hai ngày với một con lừa. Họ buộc hai ba lô ngang trên lưng lừa. Cậu bé đi trước dẫn lừa, cha cậu theo sau và thúc lừa đi bằng một cây roi. Một người đi qua thấy thế nói :

- Sao ngốc vậy ? Có lừa mà không cưỡi ?

Hai cha con lên lưng con lừa. Một người khác thấy vậy, nói :

- Coi kìa, con lừa còm nhom, chất đầy hàng, thế mà hai cha con đang tâm cưỡi sao ?

Hai cha con lại xuống đi bộ. 

138. VU KHỐNG 

Một linh mục lâm bệnh vì cảm thấy đau lòng bởi vu khống và chống đối. Thấy linh mục đang hấp hối, một bà cầm đầu những kẻ chống đối đến xin tha thứ : “ Thưa cha, con xin lỗi về những điều vu khống và những lời chống đối cha. Bất cứ điều gì có thể làm cho cha bây giờ, xin cha cứ bảo, con sẽ làm tất cả cách vui vẻ”.

Linh mục kéo chiếc gối dưới đầu, yếu ớt đưa cho bà và nói : “Hãy lên tháp chuông nhà thờ và tung tất cả bông trong chiếc gối này ra”.

Bà cám ơn lòng tốt của linh mục và đi làm điều ngài đề nghị. Bông được tung ra và gió đẩy đi muôn hướng. Bà trở về và nói đã làm xong.

Lúc này linh mục nói : “Bây giờ con hãy đi và thu gom tất cả số lông đó bỏ vào gối này cho ta”.

Bà khóc : “Không thể được. Gió đã thổi chúng đi khắp nơi”. 

139. THẤY CHÚA NƠI NGƯỜI KHÁC

Một giáo sĩ Do thái hỏi các đồ đệ làm thế nào để biết đêm kết thúc và ngày mới bắt đầu. Một người hỏi : “Có thể biết được điều đó khi ngài nhìn thấy một con vật ở xa và nhận ra rằng nó là cừu hoặc chó không ?”

- Không.

- Ồ, thế điều đó là gì ?

- Đó là khi ngươi nhìn vào mặt bất kỳ một người nào và thấy rằng cô ấy hoặc anh ấy là chị hoặc anh ngươi. Vì nếu không, dù thời gian có là gì đi nữa, vẫn là đêm tối trong lòng ngươi. 

140. Ý NGHĨA LỜI NÓI 

- Bạn đã thân quen với con gái của giám đốc ngân hàng thế nào rồi ?

- Không quá tệ. Tôi đang được khích lệ.

- Thật sao ? Có phải cô ấy bắt đầu mỉm cười duyên dáng với bạn ?

- Không đúng, nhưng tối qua cô ấy bảo tôi : cô đã nói ‘không’ lần cuối cùng.

141. THĂM BỆNH NHÂN 

Một tổng thống có những cuộc thăm viếng thường xuyên những người lính tại một bệnh viện. Ông đi từ phòng này tới phòng khác, khích lệ và cảm thông với những bệnh nhân. ông đến cạnh một anh lính trẻ đang hấp hối và hỏi : “ Này bạn, tôi có thể giúp gì cho bạn ?”

Anh nhìn lên và diễn tả điều ao ước : “ Ngài sẽ viết thư cho mẹ tôi giúp tôi được không ?”

Ông đồng ý : “Tôi sẽ viết” và yêu cầu lấy giấy bút. Ông ngồi cạnh giường và viết những gì anh đọc cho. Viết xong, ông quay lại nói : “Tôi sẽ gởi thư này ngay sau khi rời khỏi văn phòng. Và bây giờ còn điều gì khác tôi có thể làm không ?”

Anh ngước nhìn, ngập ngừng, và cuối cùng buột miệng : “Ngài có thể ở lại với tôi ? Tôi muốn ngài nắm tay tôi”.

Ông nắm tay anh cho đến khi anh chết vài giờ sau đó. 

142. CHÍNH TRỰC 

Hai tu sĩ đang trên đường trở về tu viện, thấy một phụ nữ rất đẹp ở bờ sông. Cũng như họ, cô muốn qua sông, nhưng nước sông quá cao. Vì thế, một trong hai vị cõng cô qua sông.

Vị tu sĩ kia rất khó chịu. Hai giờ sau, ông quở mắng bạn vì thiếu sự quan tâm giữ các giới luật, nhất là không được đụng đến phụ nữ ! Người ta sẽ nói gì ? Anh đã làm thiên hướng của người tu hành bị mang tiếng xấu.

Vị tu sĩ bị xúc phạm kiên nhẫn nghe bài giảng không có đoạn kết. Cuối cùng, ông thốt lên : “Này anh, tôi đã để người phũ nữ đó ở bờ sông. Còn anh, anh vẫn mang cô ấy theo”.

143. HÀNH HƯƠNG 

Một du khách Mỹ thăm một giáo sĩ Ba lan nổi tiếng. Ông rất ngạc nhiên khi thấy căn nhà của vị giáo sĩ chỉ là một phòng đơn sơ đầy sách vở. Đồ đạc duy nhất là cái bàn và ghế.

- Thưa ngài, đồ đạc của ngài ở đâu ?

- Thế đồ đạc của anh đâu ?

- Của tôi ? Nhưng tôi chỉ là du khách. Tôi chỉ đi ngang qua đây.

- Tôi cũng vậy. 

144. TÌNH ANH EM

Hai anh em cùng làm trong trang trại của gia đình. Người anh có vợ, còn người em độc thân. Họ chia sản phẩm và lợi nhuận cách công bằng. Nhưng một ngày kia, người em tự nhủ : “Ta làm thế này thật không đúng. Xét cho cùng, mình độc thân và nhu cầu rất đơn giản. Nhưng anh mình nghèo lại còn vợ con”.

Nên lúc đêm khuya, anh lấy một giỏ gạo từ thùng của mình, bò qua cánh đồng giữa hai nhà và đổ vào thùng của người anh.

Trong lúc đó, người anh cũng nghĩ : “Thật không đúng khi chia lợi nhuận đồng đều. Xét cho cùng, ta đã có gia đình, có vợ con luôn chăm sóc”. Vì thế, cũng vào đêm khuya, anh lấy một giỏ gạo từ thùng của mình và lẻn qua cánh đồng rồi đổ vào thùng của người em.

Nhiều năm qua đi và cả hai đều thắc mắc : tại sao thùng gạo của mình không hao hụt. Một tối nọ, cả hai đều ra đi đến nhà của nhau cùng lúc. Trong đêm khuya, họ mang những giỏ của mình và va xầm vào nhau. Cả hai đều giật mình, nhưng rồi dần dần nhận rõ điều gì đang xảy ra. Họ bỏ giỏ và ôm chầm lấy nhau.

Đột nhiên, bầu trời trở nên rạng rỡ và một giọng nói vọng xuống : “Chính đây là nơi Ta sẽ xây đền thờ của Ta. Vì nơi đây anh em gặp nhau trong tình yêu thương. Ta sẽ ngụ ở đó”. 

145. VỮNG TIN 

Một người đưa tin đến một lâu đài cũ kỹ và anh lấy búa gõ cửa. Không ai trả lời. Anh lại gõ và chỉ có tiếng vang dội lại. Nhưng anh biết có người trong nhà, anh nhìn thấy họ qua cửa sổ. Giận sôi lên, anh cầm búa và lấy hết sức giáng mạnh vào cửa hai ba chục lần.

Một khuôn mặt cau có ngó qua lỗ then cửa và lịch sự hỏi xem người khách muốn vào không.

Vị khách nói như mê sảng : “Này ông, tôi vào được không ? Chẳng lẽ ai muốn vào cũng phải gõ như tôi ?”.

- Ồ, ông biết đấy : Có nhiều trẻ ở xung quanh đến đây, chúng gõ cửa một vài lần rồi bỏ chạy, nên chúng tôi biết là không cần để ý đến chúng. Nhưng khi nghe ông gõ cửa, tôi thực sự thấy ông muốn vào. Vì thế tôi ra mở cửa. 

146. TRẢ THÙ 

Một thanh niên trong làng bị lăng mạ cách thậm tệ. Anh vội vàng đến mục sư kể cho ông nghe và muốn đi trả thù ngay.

- Tốt hơn, con nên về nhà.

- Nhưng con bị nhục mạ.

- Đó là điều chính đáng tại sao con nên về nhà lúc này. Sự nhục mạ cũng giống như bùn.

- Con biết rằng....và con sẽ làm sạch nó.

- Này con, có một điều con có thể học hỏi tốt ngay bây giờ và sau này. Bùn được gạt sạch dễ dàng khi nó khô. 

147. LƯƠNG THIỆN

Một cậu bé gõ cửa nhà một bà già và hỏi xem bà có mua những trái trứng cá chín mọng cậu vừa hái được. Bà trả lời : “Có, bà sẽ xách xô của cháu vào bếp và đong 2 lít”.

Cậu bé đứng ngoài đùa với con chó. Bà nói : “ Sao cháu không vào xem bà đong có đúng không ? Nhỡ bà lường gạt cháu thì sao ?”

- Cháu không sợ, vì làm thế bà sẽ nhận được điều xấu nhất.

- Cháu muốn nói gì ?

- Vì cháu chỉ mất vài trái nhỏ, nhưng bà tự biến mình thành kẻ trộm. 

148. CƯƠNG VỊ LÀM BỐ 

Một người cha tận tuỵ vào bệnh viện thăm con trai bảy tuổi đang nằm hấp hối vì chứng bệnh nan y. Cậu bé dường như cảm thấy mình sẽ không khỏi được. Cậu hỏi : “Bố, có phải con sẽ chết không ?”

- Sao con hỏi thế ? Con sợ chết phải không ?

Cậu ngước nhìn với ánh mắt tin tưởng và trả lời : “Không, Bố ạ, nếu Chúa giống bố”.

149. KẺ HÈN NHÁT

Hai người bạn đang đi dạo gặp một con gấu. Một anh hoảng sợ trèo lên cây trốn. Anh kia biết mình tay không, không thể chống lại nên nằm xuống và giả bộ chết, vì anh tin là gấu không đụng đến tử thi.

Gấu tiến đến, ngửi tai và mũi anh. Anh nín thở và gấu cho là anh đã chết nên bỏ đi.

Khi gấu đi khỏi, anh bạn trốn trên cây xuống và hỏi gấu đã nói gì với bạn.

- Gấu bảo tôi đừng bao giờ đi chung với hạng không sát cánh với bạn lúc gian nguy. 

150. SỰ HIỆN HỮU CỦA LINH HỒN 

Một bác sĩ hỏi linh mục tại sao ngài giảng về sự cứu rỗi linh hồn : “Đã bao giờ ngài thấy, nghe, nếm, ngửi linh hồn chưa ? Đã bao giờ ngài cảm nghiệm về linh hồn chưa ?”

- Có, thật sự !

- Ồ, có 4 trong 5 giác quan chống lại ngài. Vì thế, tôi nghi ngờ không có linh hồn.

Đến lượt linh mục, ngài nói : “Ông là một tiến sĩ y khoa. Công việc của ông là chữa khỏi đau đớn. Có bao giờ ông thấy, nghe, nếm, ngửi thấy một sự đau đớn không ? Không, tất nhiên là không. Ông chỉ cảm thấy đau đớn. Các giác quan chống lại ông. Nhưng cả ông và tôi đều biết có đau đớn. Tương tự, tôi biết có linh hồn hiện hữu”. 

151. CON NUÔI 

Một giáo viên cấp II đang vào sổ hai cậu học sinh mới chuyển trường. Cô thấy tên họ của chúng giống nhau, dáng người và quần áo như nhau nên hỏi : “Hai anh em sinh đôi phải không ?”

- Không.

Rồi cô đọc thấy ngày tháng năm sinh của chúng chỉ cách nhau sáu tháng. Cô lại hỏi : “Hai anh em họ phải không ?”

- Không, chúng em là anh em ruột.

- Ồ, cô nghĩ có sự lầm lẫn trong việc ghi ngày sinh của các em. Hai em về nói mẹ ghi ngày sinh của mình và sáng mai đưa cho cô nhé ?

- Tại sao vậy ?

- Bởi vì nếu hai em không sinh đôi mà lại là anh em ruột, thì Nam không thể lớn hơn Tâm có sáu tháng.

Hai cậu nhìn nhau. Rồi Nam quay lại, mỉm cười nói với cô giáo : “Nhưng em không phải là người lớn hơn, vì cô biết một trong hai chúng em là con nuôi. Nhưng chúng em không biết ai là con nuôi”. 

152. LÒNG TỐT 

Hai cậu con trai cãi nhau suốt ngày. Người cha la rầy đứa anh, nhưng nó tự bào chữa và nói : “Nhưng Tâm hỗn láo với con”.

Tối hôm đó, ba cha con quỳ cạnh nhau cầu nguyện. Sau khi cha và em cầu nguyện xong, người anh còn nhỏ nhẹ thêm. Cha cậu hỏi xem cậu còn thêm gì với Chúa, cậu trả lời : “Con xin Chúa cho Tâm nên tốt hơn”.

153. DÂNG CÚNG 

Truyện cổ Ấn độ kể về một nông dân đang vác bao đậu và anh gặp Chúa. Chúa nói : “Cho Ta một ít đậu”. Anh mở bao và tìm một hạt nhỏ nhất đưa cho Ngài.

Chúa biến hạt đậu thành vàng và trả lại cho anh. Anh nông dân tiếc rằng đã không đưa cả bao cho Chúa. 

154. CHỦ TỊCH

Một nhóm thanh niên trong làng bầu ra vị Chủ tịch với nhiệm kì 4 năm. Cha một thanh niên hỏi con tại sao họ lại bầu một anh bạn nhỏ như thế.

Anh giải thích : “Ba thấy đó, anh ta không thể là thư ký, vì không biết đọc ; không thể làm thủ quỹ, vì không biết đếm. Anh ta quá nhỏ không thể xô nổi một người, nên không thể đeo băng cảnh sát trên tay. Và chúng con biết là anh ta sẽ rất tồi tệ nếu không được chọn làm một việc gì đó, nên chúng con đặt anh ta làm chủ tịch.” 

155. GIỮ THÍNH GIẢ 

Một vị giảng thuyết được mời đến nhà thờ. Ông được báo trước rằng một số giáo dân thường bỏ về trước khi bài giảng kết thúc.

Bắt đầu bài giảng, ông loan báo : “Sáng nay, tôi sẽ nói với hai hạng người : trước tiên với người tội lỗi, và sau đó với những người thánh thiện”.

Ông diễn thuyết cho ”những người tôi lỗi” được một lát, rồi nói họ bây giờ có thể ra về. Lần đó, mọi người ở lại cho đến kết thúc bài giảng. 

156. LÒNG VỊ THA 

Thầy giáo : “Tâm, bây giờ thầy nói cho em ghi nhớ phương châm này : Cho có phúc hơn nhận”.

- Em đã biết điều đó, vì là phương châm trong nghề của Ba em.

- Ồ, thật tuyệt vời ! Ông ấy làm nghề gì ?

- Võ sĩ. 

157. TRI THỨC CỦA NGƯỜI VÀ CỦA CHÚA 

Một giám mục chúc mừng viên quản lý gian hàng điện khí về công việc tốt đẹp của anh. Ngài nói rằng không bao giờ hết ngạc nhiên về khoa điện năng tuyệt vời.

- Đúng, và con cũng chưa bao giờ nghĩ về điều đó mà không ngạc nhiên về sự kiên trì của Chúa.

- Sự kiên trì của Chúa ? Anh muốn nói gì ?

- Ngài có bao giờ tự hỏi sao Đấng sáng tạo phải đợi hàng thế kỷ mới có một vài người khám phá nguồn điện phong phú trong vũ trụ chỉ chờ được sử dụng ? 

158. YÊU NGƯỜI 

Nạn đói xảy ra trong vùng. Một người ăn xin bên góc đường bước đến bên đại văn hào Nga, Tolstoi, đang đi ngang qua đó. Tolstoi dừng lại, lấy tiền cho nhưng không tìm được đồng nào. Ông nói với sự nuối tiếc : “ Này người anh em, đừng giận tôi. Tôi chẳng đem theo gì”.

Mặt người ăn xin sáng lên và nói : “Ông gọi tôi là anh em, đó đã là món quà rất lớn rồi !”

159. TRÁCH NHIỆM 

Một bác sĩ vừa chào tạm biệt hai đồng nghiệp, là những người khẳng định con trai duy nhất của ông sẽ chết trong vài giờ nữa vì bệnh bạch hầu. Việc tiêm kháng sinh bây giờ là quá trễ.

Đang ngồi với vợ bên đứa con chờ chết, chuông reo. Bác sĩ hét lên : “Tôi không muốn gặp ai”.

Nhưng người khách không chịu bỏ đi. Đó là một nông dân vừa đi bộ 10 km. Con trai anh bị bệnh.

Bác sĩ bảo : “Sáng mai tôi sẽ tới”.

Anh nài nỉ : “Nhưng nếu bây giờ ông không đến, con tôi sẽ không qua khỏi đêm nay”. Và cuộc tranh luận bắt đầu...

- Ông có thể cứu con tôi.

- Nhưng con tôi sắp chết, nó đang cần điều trị.

- Con tôi không được như vậy.

- Được, sáng mai tôi sẽ tới.

- Thế thì quá trễ.

- Để tôi vuốt mắt con tôi đã.

- Nhưng nếu ông không thể cứu được cậu ấy nữa....

- Bao lâu con tôi còn sống, tôi còn ở bên nó.

- Như vậy cả hai đứa trẻ cùng chết.

Rồi bác sĩ hỏi triệu chứng bệnh đứa trẻ, nó giống bệnh con ông. Nhưng chưa đến nỗi quá trễ....

Vì vậy, bác sĩ quyết định đi với anh nông dân. 

160. BÁNH MÌ THÀNH ĐÁ 

Một bà mẹ nghèo với ba đứa con. Bên cạnh là một bà giàu cũng có ba đứa con. Bà giàu keo kiệt, chẳng bao giờ cho người nghèo chút gì.

Bà mẹ nghèo hết bánh. Con bà rất đói. Bà đến với người giàu nói :

- Bà có thể cho những đứa con đói khổ của tôi một ổ bánh mì ?

- Tôi cũng chẳng có gì, làm sao cho bà được ?

- Trong chạn nhà bà làm gì mà chả có bánh ?

- Không có. Nếu có, Chúa cứ biến tất cả thành đá.

Bà mẹ nghèo khóc bỏ đi. Rồi bà giàu nói với con : “Chúng ta hãy làm mứt và bánh Sandwich”. Bà đến chạn lấy bánh mì ra. Nhưng tất cả đã thành đá.

Bà đưa tiền, giỏ cho con và bảo chúng ra tiệm mua ba ổ bánh nóng.

Chúng đi, nhưng lâu lắm mới về.

- Tại sao đi lâu thế ?

- Mẹ, giỏ bánh nặng quá.

Bà mở giỏ và thấy ba ổ bánh đã thành đá. Bà sửng sốt.

Sau một hồi suy xét, bà chạy thẳng tới tiệm mua bánh, bột, thịt và bơ mang tới cho bà mẹ nghèo.

Bà nói khi trao món quà : “Này bà, tôi sẽ không bao giờ ích kỷ nữa. Chúa đã biến tất cả bánh của tôi thành đá...”

Rồi bà trở về nhà và đá ở trong giỏ trở lại thành bánh. Từ đó, bà trở nên quảng đại với những người nghèo khổ xung quanh bà. 

161. ÂM THẦM PHỤC VỤ 

Sáu trong số bảy anh em đi làm hàng ngày ; người thứ bảy lo công việc nhà. Khi sáu anh em lao động mệt nhọc trở về nhà, họ thấy nhà gọn gàng và sạch sẽ, cơm đã sẵn, mọi thứ đều tốt đẹp và thoải mái. Họ biết ơn về điều này và khen người em út.

Nhưng một trong những anh em muốn tỏ ra khôn ngoan hơn những người khác. Anh cho là người em út lười biếng. Nó cũng nên có một việc để có cơm bánh hàng ngày. Những anh em khác cũng nghĩ thế. Nên họ nhất trí không cho người em út làm công việc trước đây.

Sáng hôm sau, họ bảo cậu cùng đi và tìm cho cậu một công việc. Tối đến, họ trở về nhà, mệt đói và bộ mặt cáu kỉnh.

Không ai chuẩn bị giường chiếu và lau nhà. Không có gì trên bàn ăn.

Họ nhận ra họ đã hành động ngu xuẩn khi ngăn cản người em út làm công việc phục vụ âm thầm.

Họ cảm thấy hối tiếc. Họ phục hồi công việc của người em út. Tình trạng êm ấm trước đây đã trở lại với gia đình.

162. GIA ĐÌNH 

Một người hàng xóm mới đến nói chuyện với đứa bé 7 tuổi :

- Nhà cháu có bao nhiêu anh chị em ?

- Tám.

- Ồ, nhiều quá ! Tốn tiền lắm !

- Không, ba má không mua, mà chỉ nuôi chúng cháu. 

163. CHỦ QUAN 

Người đàn bà hút thuốc liên tục và phả khói vào mặt người đàn ông ngồi kế bên trên xe buýt. Người đàn ông thì nhai kẹo sinh-gum và nhổ ra ngoài cửa sổ. Bà ta buột miệng nói : “Kẹo sinh-gum dễ làm dơ quần áo.”

Ông đáp : Phải, thưa bà ! Nhưng nó chưa bao giờ làm cháy rừng ! 

164. HÃY THEO TA 

Socrate gặp chàng trai trẻ Xenophon lần đầu. Thoạt tiên, ông hỏi chàng có biết ở đâu bán cái này, cái nọ, và ở đâu người ta chế ra vật này, vật kia. Xenophon chỉ cho Socrate những thông tin cần thiết. Rồi Socrate hỏi :

- Anh có biết người ta chế tạo điều lành và nhân đức ở đâu không ?

- Không.

- Vậy anh hãy theo Ta.

Đó cũng là câu của Chúa Giêsu : Hãy theo Ta. 

165. TIẾNG CUỐI CÙNG 

Một trung sĩ đang huấn luyện các tân binh : “Các đồng chí hãy nhớ khi một sĩ quan trao cho công việc dù nặng nề đến đâu, bổn phận dù khó khăn đến đâu, các đồng chí luôn phải nhớ tiếng nói cuối cùng.”

Trong lúc các lính mới còn đang ngơ ngác nhìn, ông thêm : “Tiếng đó là : Tuân lệnh .”

166. NGƯỜI ÂM THẦM

Một người thợ giầy đã có lần mơ ước làm linh mục, nhưng cánh cửa tu viện chẳng bao giờ mở ra cho ông. Một người bạn được gọi chịu chức, người thợ giầy đến xin một đặc ân : suốt đời được đóng giầy cho linh mục, để ông được yên ủi là những đôi giầy ông đóng vinh dự ở trên cung thánh, nơi mà chính ông không được.

Cha mẹ thánh nữ Têrêxa... cả hai muốn thành tu sĩ, nhưng không được. Thế là họ nuôi dưỡng đàn con sau thành 4 nữ tu...và một vị thánh.

167. KHIÊM TỐN 

Ngày kia, thánh Clément Hofbauer đi xin đồ viện trợ cho các cô nhi. Ngài vào một quán ăn, có ba người đang đánh bạc, xin họ góp phần vào công việc từ thiện. Một người chửi bới, rồi nhổ vào mặt ngài.

Thánh nhân lặng lẽ rút khăn tay lau mặt và nhẹ nhàng nói : “Đó là phần ông cho tôi. Còn phần cho các cô nhi của tôi đâu ?”

Tay cờ bạc kinh ngạc đến thẹn thùng, rồi dốc túi đưa hết cho ngài. 

168. HAI BIỂN 

Ở Palestin có hai biển rất khác nhau.

Một là Biển Galilê. Đây là một hồ rộng, nước sạch, mát và có nhiều cá. Chung quanh là những đồng cỏ và vườn tược xanh tươi. Nhiều người xây nhà trên bờ hồ. Chúa Giêsu nhiều lần lênh đênh trên hồ đó.

Cùng dòng nước đó chảy xuống cái hồ thứ hai là Biển Chết. Đúng như tên gọi, không một sinh vật nào sống nổi. Nước uống vào có thể sinh bệnh. Chẳng ai muốn sống trên bờ hổ chết chóc đó.

Tại sao cùng dòng nước mà hai nơi lại khác nhau ? Căn do là thế này : Một cái nhận và cho đi, còn cái kia nhận và giữ lại.

Sông Jordan chảy vào Biển Galilê, rồi phân tán đến các sông rạch. Còn nước đổ vào Biển Chết thì chỉ nằm đó không chảy đi dâu được. Nó gây chết chóc vì chỉ biết nhận mà không bao giờ biết cho đi. 

169. NHỮNG HÒN ĐÁ CUỘI 

Một đêm kia, có ba chàng kị sĩ vượt qua sa mạc. Khi qua một con sông khô cạn, họ nghe có tiếng gọi : “Dừng lại !”.

Họ tuân theo. Tiếng nói đó bảo họ xuống ngựa, nhặt những viên đá cuội bỏ vào túi và lên ngựa, họ nghe tiếp : “Tốt, các anh đã nghe lời Ta truyền. Nhưng sáng mai các anh sẽ vừa vui vừa buồn.”

Sáng hôm sau, họ lục túi thì thấy những viên đá giờ biến thành những viên kim cương, hồng ngọc óng ánh. Thật đúng như lời tiên báo : họ vui vì có nhiêu của cải, nhưng lại buồn vì đã lấy quá ít ! 

170. CHỌN LỰA

Hai vợ chồng nhà kia sinh được cậu quí tử. Ngày cậu thôi nôi, một người bạn góp ý thử xem tương lai cậu ra sao. Họ đặt trên bàn một cây vàng, một cuốn Thánh Kinh. một chai rượu và xem cậu chọn cái gì. Nếu cậu chọn vàng thì tương lai sẽ là thương gia. Nếu chọn Thánh Kinh thì là linh mục. Nếu chọn chai rượu thì cuối cùng chỉ là anh chàng bét nhè.

Rồi họ đưa cậu vào. Cậu lấy cây vàng đút túi, kẹp cuốn sách vào nách và ôm chai rượu bước ra. Thấy thế, người chồng bào vợ : “Tốt lắm ! Nhất định sau này nó sẽ là một nhà chính trị !”

171. THẤY GÌ ? 

Một nhà kinh tế được mời đến nói chuyện với một nhóm thương gia. Ông lấy một miếng giấy trắng lớn, vẽ trên đó một chấm đen và hỏi người ngồi hàng đầu xem anh ta thấy gì Anh mau mắn trả lời : “một chấm đen”

Ông lần lượt hỏi từng người, tất cả đều trả lời thấy một chấm đen. Lúc đó, diễn giả mới bình tĩnh nói : “Các anh thấy một chấm đen. Đúng. Nhưng sao không một ai thấy cả một tấm giấy trắng lớn !” 

172. BÓ HOA 

Truyện kể rằng : ngày kia, Nữ hoàng Sheba gửi đến vua Salomon hai bó hoa rất giống nhau, và thử xem nhà vua có phân biệt hoa thật và hoa giả.

Nhà vua bèn mở của sổ, cho bầy ong bay vào. Tức thì những con ong sà ngay xuống những bông hoa thật.

Thiên Chúa cũng biết ngay tấm lòng thật, giả của ta.

173. KHÔNG THỂ

Một con cua đang bò men theo bờ biển vẻ khó khăn. Nó lựa cách để đi. Một chú cua lớn đang nằm trong bóng mát giương mắt nhìn xem vẻ khó chịu. Chú lên tiếng : “Này chú nhỏ, tính đi đâu, về hướng Đông, Tây, Nam hay Bắc ?”

- Tôi đang đi đến nhà ếch.

- Thế thì chú phải đi thẳng. chứ cứ theo kiểu chú, làm sao tới.

- Làm ơn chỉ cho tôi cách đi.

Rồi chú co chân lại giống như một người ngồi và chờ xem.

Cua lớn bước ra và đi không khác gì cua nhỏ. Cua nhỏ thở dài thất vọng : “Ngay cả kẻ lớn nhất trong họ nhà cua cũng không thể chỉ cho tôi cách đi thẳng”.

174. TỰ PHỤ MÙ QUÁNG

Sư tử hỏi tê giác : “Ai là chúa sơn lâm ?”

- Anh chứ còn ai.

Rồi đến hỏi hà mã : “Ai là chúa sơn lâm ?”

- Ồ, chính anh.

Khi gặp voi, sư tử cũng hỏi như vậy. Voi không trả lời, dùng vòi cuốn chặt sư tử và quay tít, tung mạnh lên rồi ném lên một cây cao.

Choáng váng, sư tử nói với vát : “Chẳng thèm chấp nhất kẻ ngu dốt không biết ta là ai”.

175. NHIỀU LỜI

Cáo đến cạnh gà trống nói : “Tôi tự hỏi không biết bạn có thể gáy hay như cha bạn không”. Gà trống nhắm mắt gáy với vẻ hãnh diện. Tức thì, cáo vồ lấy và chạy. Dân làng chạy ra la lên : “Kìa, cáo đã bắt gà của chúng ta”.

Gà nói với cáo : “Anh nghe thấy chứ ? họ nói rằng anh đã bắt gà của họ. Hãy nói cho họ biết tôi là của anh, không phải của họ”.

Cáo vừa mở miệng nói, gà liền trốn thoát và bay lên cây nói vọng xuống : “Anh là kẻ nói dối. Tôi là của họ, không phải của anh”.

Cáo đập miệng xuống đất khóc : “Miệng ơi, mày nói nhiều quá. Nếu mày biết tiết kiệm lời nói, mày đã có con gà đó cho bữa tối”. 

176. UỐNG RƯỢU 

Khi Noe trồng nho, Satan theo dõi hỏi : “Ngài đang trồng gì đó ?”

- Một cây nho.

- Nó giúp gì cho Ngài ?

- Trái nho làm vui mắt, ngon miệng và nước nó làm vui thỏa lòng người.

- Vậy, tôi sẽ giúp Ngài.

Satan bắt cừu, sư tử, lừa và heo giết chúng rồi lấy máu đổ vào gốc nho. Cứ như vậy, cây nho nhận được chất dinh dưỡng.

Từ đó, khi một người uống chút rượu nho sẽ mềm mại và dịu dàng như cừu. Nếu uống nhiều hơn, anh sẽ mạnh và thô bạo như sư tử. Nếu cứ tiếp tục uống, anh sẽ ngốc như lừa. Và chẳng may nghiện ngập, kết cục anh cũng giống như một con heo. 

177. HOÁN CẢI 

Telemachus là một ẩn sĩ. Một hôm Chúa thúc đẩy ông rời rừng để đi đến thành Rôma. Rôma là thủ đô Kitô giáo, nhưng ở đó vẫn còn tồn tại một tục lệ dã man là những trận giác đấu đã làm chết biết bao nhiêu mạng người. Tệ hơn nữa là khán giả rất thích cảnh giết người dã man đó. Telemachus nghĩ : “Khi nào người ta còn thích tàn sát lẫn nhau thì người ta chưa sống xứng đáng là con Chúa”. Nghĩ thế rồi Telemachus đi vào một đấu trường. Ông chạy vào giữa những lực sĩ giác đấu để khuyên họ ngừng tay. Nhưng không ai nghe, họ còn đầy ông ra. Dù vậy ông vẫn cứ xông vào tiếp tục khuyên can. Viên quan cai quản đấu trường cho rằng Telemachus cố tình phá hoại cuộc vui nên rút gươm hạ sát ông. Khi Telemachus ngã xuống, người ta mới biết là đã giết lầm một vị thánh. Người ta hối hận. Và từ đó đế quốc Rôma bãi bỏ tục giác đấu. Bằng cái chết của mình, Telemachus đã giúp cho Rôma hoán cải.

Việc hoán cải một tập thể phải bắt đầu từ một con người. Muốn hoán cải một gia đình thì một người nào đó trong gia đình phải khởi sự hoán cải trước. Muốn hoán cải một cộng đoàn thì phải có ai đó trong cộng đoàn khởi sự trước. (Barclay) 

178. CON LA THẦN THIÊNG 

Một mục sư bán cho người bạn một con la mù và nói cho anh thói quen đã được tập luyện. Muốn đi, người cỡi nói : “Chúc tụng Chúa”, và khi muốn dừng, anh nói : “Amen”.

Người mua cỡi la và nói : “Chúc tụng Chúa” lập tức nó phóng đi thật nhanh. Anh cảm thấy thích thú và thốt lên : “Ồ”, nhưng không thấy có tác dụng gì. Rồi anh nhớ lại và nói : “Amen”. La dừng lại ngay tức khắc. Anh nhìn xuống và thấy nó dừng lại ngay bên một vách đá kếch xù. Chưa kịp lau mồ hôi trán, anh lớn tiếng kêu : “Chúc tụng Chúa”...

179. TUỔI THỌ 

Một cụ già mừng sinh nhật thứ 100, người bạn hiếu kỳ hỏi : “Phải làm gì để được tuổi thọ như vậy ?”

Suy nghĩ một chút, cụ hãnh diện nói : “Tôi không hút thuốc, không uống rượu, không ăn quá mức, ngủ lúc 10 giờ và thức lúc 6 giờ”.

- Tất nhiên tôi thán phục điều đó. Ông nội tôi cũng giữ điều đó nhưng ông đã chết khi mới 60.

- Vì ông cụ không giữ như thế được lâu ! 

180. BỎ CHIẾC ĐỒNG HỒ 

Lừa, Rùa và Ruồi gặp nhau. Vì Ruồi chỉ sống được một ngày nên phàn nàn : “ Ước gì tôi sống lâu hơn, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Hai bạn thử tưởng tượng xem làm thế nào khi chỉ có 24 giờ để sinh ra, lớn lên, học hỏi, buồn vui, già và chết- tất cả trong 24 giờ- ?”

Lừa nói : “Nhưng bạn có một giá trị. Tôi ước chỉ sống 24 giờ. Tôi sẽ thưởng thức mọi thứ, tuy ngắn ngủi nhưng đằm thắm”.

Rùa nhìn hai bạn và nói : “Tôi không hiểu hai bạn. Tôi đã 300 tuổi và chẳng có đủ thời giờ để kể cho các bạn tất cả những kinh nghiệm mà tôi có được. Khi tôi được 200 tuổi, tôi ước những ngày của cuộc đời mau chóng kết thúc”. Rồi quay sang Lừa nói : “Tôi ghen tị với bạn”. Và nói với Ruồi : “Tôi thương tiếc cho bạn”.

Lừa nhận định : “Khi nghe giải thích, tôi muốn mình sống được 300 năm. Tôi tưởng tượng có một cơ hội như thế để cảm nếm mọi thứ của cuộc sống- lâu dài và vui thỏa”.

Thế rồi cả ba buồn rầu im lặng, vì mỗi con đều đo cuộc đời mình bằng một chiếc đồng hồ. Và mỗi con đều muốn một điều gì khác như sống dài lâu, ngắn ngủi hoặc cả hai.

Nên cả ba đi đến gặp Nhện, được coi là lãnh tụ nổi tiếng và đề nghị cô khuyên bảo. Nhện nói : “Này Rùa, đừng than phiền nữa. Ai có được nhiều kinh nghiệm như bạn ? Và Ruồi, cũng đừng phàn nàn nữa. Ai có được niềm vui như bạn ?”

Rồi Lừa đề nghị nhận định về mình. Nhện nói : “Tôi không thể cho bạn lời khuyên vì bạn muốn sống lâu và cũng muốn sống mau. Bạn không thực tế. Bạn sẽ mãi là kẻ ngu ngốc”. 

181. KHÔNG LÂY NHIỄM 

Một bệnh nhân hỏi : “Thưa bác sĩ, nếu có gì bất ổn, xin đừng để tôi lo sợ với cái tên khoa học dài. Xin nói bằng tiếng đơn giản thôi”.

Bác sĩ ngập ngừng : “Được. Thật ra, anh chỉ hơi biếng nhác”.

Bệnh nhân thì thầm : “Cám ơn bác sĩ. Hãy cho tôi tên khoa học để tôi có thể nói với gia đình”. 

182. LOẠI MÁY BAY ĐẦU TIÊN 

Ngày kia, tôi đang ngồi trong phòng, một con ruồi vo ve bay vào. Nó bay dập dờn và vù xuống ăn những thức ăn thừa....Nó làm bất cứ điều gì nó thích và bất cứ khi nào nó muốn.

Một con ruồi chỉ là một sinh vật. Nó hơn hẳn chiếc máy bay.... Nó cất cánh mà không cần chạy như máy bay. Nó đáp xuống ngay tức khắc. Nó không bao giờ rơi và không bao giờ đâm vào bất cứ vật gì hoặc gặp một tai nạn nào. Phi hành đoàn của nó không phải học cách lái hoặc kiểm tra. Nó không có những động cơ trục trặc hay hết nhiên liệu. Và hơn thế nữa : nó có thể sản xuất ra những chiếc máy bay tương tự mà chỉ cần một chút sức lực.

Thật khó có thể kiếm được một thiết bị điện tử hoặc động cơ nào sánh với tất cả những gì một con ruồi có thể làm.

Nó chỉ là một trong nhiều sinh vật của Chúa.....và cho ta thấy rằng có ai đó đã tạo ra nó. 

183. THẬT HẠNH PHÚC

Một cậu bé đến đứng bên một hòn đá lớn và nói : “Này bạn, công việc của bạn là gì ?”

- Tôi nằm đây.

- Nhưng khi trời tối, bạn làm gì ?

- Tôi chỉ nằm đây thôi.

- Thế khi trời tuyết lạnh và băng giá, bạn làm gì ?

- Tôi cũng vẫn nằm đây.

- Bạn thật nghèo nàn.

- Tôi không nghèo. Tôi hạnh phúc là một hòn đá cũng như bạn là một cậu bé trai. Trong khi bạn nhảy nhót, tôi nằm đây thật hạnh phúc. Tôi không cảm thấy lạnh, cũng không sợ trời tối hay đêm về. Này bạn, tôi quả quyết với bạn : tôi là một hòn đá hạnh phúc và toại nguyện. 

184. QUẢ CÂN LƯƠNG THIỆN 

Một người rất ghét mèo, nhất là con mèo cưng của vợ anh. Anh mua về một miếng thịt chuẩn bị bữa tối và để trên bàn nhà bếp. Một lát sau họ không thấy miếng thịt đâu.

Anh la lên : “Đúng là con mèo khốn kiếp đó !”

- Vô lý. Nó không thể ăn hết 1,5kg thịt.

- Đem cân ra đây. Tôi sẽ cân nó và xác minh.

Con mèo bất hạnh cân được đúng 1,5kg.

Chồng chỉ tay vẻ đắc thắng : “Đó là thịt ”.

Vợ hạ giọng : “Nếu đó là thịt, thì mèo đâu ?” 

185. NGOẠI GIAO

Một thợ săn đang nhắm bắn một con gấu, nhưng gấu vẫy gọi anh và hỏi : “Tại sao anh bắn tôi ?”

- Vì tôi muốn một chiếc áo lông.

- Được. Chúng ta hãy ngồi xuống và nói về chuyện đó trước. Điều đó có thể thương lượng được. Cũng như tôi, tôi đang tìm kiếm thức ăn.

Vì thế, họ ngồi xuống một lát và cả hai cùng hài lòng. Gấu được bữa no nê và thợ săn có áo lông.

186. HOẢNG SỢ

Một người hành hương gặp bệnh dịch đang vào Baghdad. Anh hỏi bệnh dịch : “Mi định làm gì ở đó ?”

- Tôi sẽ giết 5000 người.

Người hành hương rùng mình và thay đổi dự định. Tuy nhiên, ít lâu sau anh gặp một người từ trong thành phố bị nạn dịch đó và được biết không phải 5000 nhưng là 50.000 người chết.

Liền sau đó anh lại gặp bệnh dịch đang đi tới một thành phố khác. Ông buộc tội : “Anh nói láo. Anh nói sẽ chỉ giết 5000 người thôi mà”.

Bệnh dịch giải thích cách vui vẻ : “Tôi chỉ giết có 5000 người. Số còn lại chết vì hoảng sợ”. 

187. TÊN NGƯỜI 

Một sinh viên Cao đẳng sư phạm đến thực tập tại một trường nọ. Chỉ trong hai tuần, anh nhớ tên tất cả học sinh trong lớp. Anh gọi từng em như một người bạn thân.

Sau khi tốt nghiệp, anh lại được phân công về dạy tại trường đó. Lập tức, tất cả những học sinh thân yêu của anh tụ tập xung quanh. Anh chỉ và gọi đích danh từng em. Các em rất vui mừng.

Tất cả các em đều được gọi nhưng chỉ có một em mà anh không thể nhớ tên. Em xấu hổ bỏ chạy và khóc. Anh rất ngượng ngùng.

Tên người thật quan trọng.

188. LỜI CÁM ƠN MUỘN MÀNG 

Một góa phụ vất vả làm lụng trong nhà máy để nuôi bốn đứa con, giờ nằm hấp hối trên giường.

Đứng xung quanh bà bây giờ là con cái lớn khôn. Anh trai cả khóc và nói với bà : “Mẹ ạ, mẹ thật tốt và hết lòng yêu thương chúng con. Chúng con muốn cám ơn mẹ. Chúng con thật hãnh diện về mẹ”.

Bà nhướng đôi mắt và hỏi : “Tại sao các con đợi cho đến bây giờ mới nói điều đó ? Trước đây các con chẳng bao giờ nói như vậy”.

Rồi bà nhắm mắt từ biệt. 

189. LO XA 

Một thanh niên xem cụ già hàng xóm 80 tuổi đang trồng một cây đào nhỏ. Anh hỏi : “Cụ đâu mong sẽ ăn trái cây đào này phải không ?”

Cụ chống xẻng nói : “Không. Với tuổi tôi, tôi biết sẽ không được. Nhưng cả đời, tôi đã được thưởng thức những trái đào không phải từ cây do tay tôi trồng. Tôi sẽ không có được những trái đào nếu người khác không làm điều tôi đang làm. Tôi cố gắng trả lại cho những người đã trồng cây cho tôi”. 

190. THÔNG MINH 

Một giáo viên tâm lý trắc nghiệm về sự thông minh của nhóm học sinh 8 tuổi. Thầy lấy ra một bản đồ về địa lý thế giới, cắt làm nhiều mảnh nhỏ và đưa cho một cậu bé.

Cậu bé xem xét những mảnh giấy cách kỹ lưỡng, rồi nhanh chóng ráp lại bản đồ mà không một chút sai sót.

- Tuyệt vời ! Làm thế nào em ráp nhanh và chính xác như vậy ?

- Ồ, có một hình người rất lớn ở mặt sau. Chỉ cần ráp các mảnh lại theo đúng hình người đó thì thế giới sẽ xuất hiện.

Đức Kitô chính là khuôn mẫu mà cả thế giới phải theo. 

191. ĐỀN BÙ 

Xe của tôi bị xì, tôi đưa đến nơi sửa xe đó. Khi người sửa chữa -người tôi chưa từng quen biết- vá xong, tôi hỏi : “Bao nhiêu ?”. Anh xua tay trả lời : “Không mất tiền”.

- Anh rất tốt, nhưng tại sao anh làm điều đó với người xa lạ ?

- Ồ, hôm qua khi thức dậy, tôi giống như hải ly đau răng, chửi rủa bất cứ ai đến gần. Sáng nay tôi cảm thấy khỏe. Vì thế, hôm nay tôi đền bù cho hôm qua. Sự quí mến với khách hàng và những lời tốt đẹp khi phục vụ : đó là cách tôi đem lại kết quả cho những ngày buồn chán. 

192. NGƯỜI PHỤC VỤ 

Một ngày năm 11 tuổi, tôi trở về nhà khóc vì chỉ được giao một việc nhỏ của chương trình Thiếu nhi tại nhà thờ, trong khi các bạn khác được phân công vai chính. Thản nhiên, mẹ tôi lấy chiếc đồng hồ của bà và đặt vào tay tôi.

- Con có thấy gì không ?

- Một hộp vàng, mặt và những cây kim.

Rồi bà mở phía sau hộp và nhắc lại câu hỏi. Tôi nhìn thấy những bánh xe nhỏ và những đinh vít. Bà nói : “Chiếc đồng hồ này sẽ vô dụng nếu thiếu đi mỗi phần, ngay cả những phần con không thể nhìn thấy”.

Bài học của bà làm tôi vui sướng hơn tất cả.

193. NIỀM TIN 

Một nông dân trưng bày tại hội chợ triển lãm nông nghiệp một trái bí ngô lớn đúng bằng thùng 10 lít. Anh nói : “Khi nó bằng ngón cái, tôi đưa vào thùng và để nó tăng trưởng. Khi nó vừa khít thùng, nó ngừng lớn”.

Những gì cái thùng đã làm cho trái bí, niềm tin có thể làm cho tâm hồn chúng ta. Ta phát triển cao lớn như những gì ta tin. Tin là có tạo dựng và tạo vật cũng có giới hạn. Chúng làm những gì thuộc về ta và giới hạn ta theo giới hạn của chúng. 

194. HY SINH 

Ngày kia, gà và heo đang đi dạo và thấy có bảng hiệu : ”Thịt và trứng”.

Quay sang heo, gà hỏi : “Điều đó không làm bạn hãnh diện à ? Thử nghĩ xem, bảng đó xuất hiện khắp nơi trên thế giới”.

Heo đồng ý : ”Có, tôi hãnh diện. Nhưng bạn phải nhớ rằng trứng là kết quả công việc của bạn chỉ trong một ngày. Còn thịt là chính thân tôi”. 

195. SỨC MẠNH 

Trên con đường ngắn băng qua một nghĩa trang, một thanh niên trượt chân rơi xuống một huyệt mới đào sâu chừng hai mét. Sau một hồi vùng vẫy để leo lên, anh đành chịu thua và quyết định chờ đến sáng khi một ai đó nghe tiếng kêu cứu của anh và giúp đỡ.

Một nông dân đi săn cũng đi con đường ngắn qua nghĩa trang, và anh cũng rơi xuống huyệt đó. Anh bắt đầu vùng vẫy liều lĩnh để thoát ra, không biết rằng một người khác đang ở trong hố đất với anh. Sau ít phút, anh thanh niên bước ra trong bóng tối, nhảy lên vai anh nông dân và thoát lên. 

196. BIỂN CHỈ ĐƯỜNG 

Một thiếu niên đi xem đấu bóng với cha sở, nói với cha rằng anh không thích vâng phục. Anh nói : ”Thưa cha, con rất ghét ai bảo phải thế này, thế nọ. Không có tự do trong việc này”.

Cha sở không nói một lời. Liền sau đó, họ gặp một biển chỉ đường chỉ hướng đi tới sân chơi. Cha sở làm như không thấy. Cậu bé la lên : “Chúng ta đi sai đường ! Thưa cha, cha không thấy dấu đằng kia à !”.

Cha sở bình tĩnh trả lời : “Cha thấy chứ, nhưng cha nghĩ đường này xem ra tốt hơn, và cha ghét bị chỉ bảo đi đường này đường kia bởi một biển chỉ đường cũ kỹ. Nó không cho cha tự do hành động”.

Cậu bé nhận ra bài học, và họ vòng trở lại đi vào hướng sân chơi. 

197. SOI GƯƠNG MỖI NGÀY 

Người cha có hai con gái ở tuổi thanh xuân. Một cô rất đẹp và cô kia dáng vẻ bình thường. Ngày nọ, khi cả hai đang chuẩn bị tới trường, cô kém đẹp hơn nhìn vào gương, rồi phàn nàn với cha rằng gương này phản chiếu không trung thực vẻ đẹp của cô.

Thay vì giận dữ, ông bố khuyên các con : “Ba muốn cả hai con nhìn vào gương đó mỗi ngày. Các con có được vẻ đẹp tự nhiên, phải tự nhắc mình đừng bao giờ làm mất đi vẻ đẹp của khuôn mặt bằng những hành động xấu. Và con là người không đẹp, con có thể che giấu sự thiếu vẻ đẹp đó bằng sự duyên dáng nơi những đức tính và cách cư xử đẹp của con.” 

198. TÔN GIÁO - NIỀM VUI, GÁNH NẶNG 

Một nông dân đưa một bao muối ra chợ. Lừa của ông lội qua sông và muối tan ra. Khi đến bờ bên kia, lừa chạy nhảy vòng quanh, vui sướng vì vật nó chở đã bớt nặng. Nhưng chủ nó rất bực mình.

Buổi chợ hôm sau, ông chất lên lưng lừa toàn vải bông. Con vật gần như bị chìm vì trọng lượng của vật chở tăng lên khi nó lội qua sông.

Nó cằn nhằn, ông nói : “Điều đó dạy cho ngươi biết lợi ích của gánh nặng”. 

199. TRỞ LỰC VÀ TRỢ LỰC 

Hai thanh niên lớn lên trong gia đình với một người cha nghiện rượu. Vì còn trẻ, mỗi cậu sống theo ý riêng mình.

Nhiều năm sau, một cậu trở nên người nghiện rượu không thể cải thiện. Cậu kia là người chống uống rượu. Một tâm lý gia tìm hiểu hậu quả của việc nghiện rượu gây cho những đứa trẻ trong gia đình

Ông hỏi cậu thứ nhất : “Tại sao anh trở nên người nghiện rượu ?”và cậu thứ hai : “Tại sao anh trở nên người chống rượu ?”

Cả hai có cùng câu trả lời : “Ông có thể mong đợi điều gì khác khi ông có người cha như tôi ?”

200. NHỊN ĂN 

Hai thợ săn lên núi bắt chim. Họ cẩn thận đặt bẫy trước khi rời đi. Khi trở lại, lưới đầy chim. Họ thích thú vì được nhiều chim, nhưng không hài lòng lắm về những con chim bắt được, một anh nói : “Ai mà mua những con chim gầy nhom thế này”.

Anh bạn gật đầu : “Chỉ cần đầu tư một số lúa và trong ít ngày chúng ta sẽ được những con chim xinh đẹp và bụ bẫm”.

Hàng ngày, hai người cho chim ăn uống và chúng ăn ngấu nghiến. Chúng lớn dần mỗi ngày. Chỉ duy một con không chịu ăn. Khi những con khác béo mập, con chim ngoan cố này trở nên gầy nhom, nhưng vẫn vùng vẫy tìm lối thoát.

Đến ngày bầy chim được mang ra chợ bán, con chim không chịu ăn cố vùng vẫy, xoay sở lọt qua lưới và bay đi. Một mình nó được tự do.