LỜI RU THIÊN THU

Mộc Dược, FMSR

 

Con vào đời bằng lời ru của mẹ

Giọng ấm trầm đưa con vút bay xa

Lớn khôn rồi con mới hiểu lời ca

Được chắt lọc từ thẳm sâu lòng mẹ.

 

Ba mươi tuổi vẫn thấy mình thơ bé

Nhớ mẹ hiền đau đáu ánh trăng khuya

Thầm mong ước về nằm trên gối mẹ

Nghe ơi à những câu hát ru xưa.

 

Lời mẹ ru mang hạt nắng hạt mưa

Nuôi con lớn trong mồ hôi nước mắt

Cha mất sớm nửa vầng trăng chia cắt

Gánh cuộc đời mẹ mang nặng hai vai.

 

Bao nhiêu đêm mẹ nén tiếng thở dài

Con xót lòng nghe lời ru mằn mặn

Nhà mình nghèo hai bữa ngô khoai sắn

Mẹ hy sinh dành cơm trắng cho con.

 

Con lớn lên còn mẹ cứ hao mòn

Tuổi xuân mẹ theo thời gian vội vã

Con vô tâm nhìn từng thu trút lá

Chợt hoàng hôn giăng kín cuối chân trời.

 

Đêm xứ người nghe thánh thót mưa rơi

Con thảng thốt ngỡ lời ru của mẹ

Mưa đầu mùa sao buốt lòng đến thế

Giấc mơ con chấp chới một cánh cò.

 

Con trưởng thành, mẹ chưa hết lắng lo

Lời ru mẹ thiên thu không vần kết

Và con biết : một vầng trăng không khuyết

Vẫn âm thầm theo từng bước con đi.