ĐƯỢC SAI ĐI VỚI HÀNH TRANG MANG THEO

Trong bất cứ cuộc hành trình nào, người ta cũng cần đến một số hành trang. Dù hành trình xa hay gần, người ta cũng phải chuẩn bị cho mình có những hành trang tương xứng. Hành trình càng quan trọng, hành trang càng phải chọn lựa và tính toán sao cho phù hợp, vì trên đường đi, gói hành trang càng nhẹ nhàng, người ta càng bước nhanh.

Tin Mừng Thánh Marcô 6, 7-13 thuật lại việc các môn đệ lên đường truyền giáo theo lệnh Chúa Giêsu với một hành trang rất đơn giản: không tiền bạc, không lương thực, không mang hai áo, không bao bị, ngoại trừ hai vật dụng cần thiết cho người đi đường là cây gậy và đôi dép. Chính Chúa Giêsu đã đề nghị các môn đệ mang theo những hành trang này và loại bớt những hành trang không cần thiết cho sứ vụ, vì Chúa muốn cho các ông trở nên những con người thanh thoát, không vướng bận vào của cải vật chất để có thể sẵn sàng cho sứ vụ được trao. Với hành trang đơn giản như thế, người được sai sẽ tập trung vào việc rao giảng Tin Mừng và phó thác mọi sự vào quyền năng của Thiên Chúa thay vì phải để tâm đến những điều phụ thuộc bên ngoài.

Ngày nay, tất cả những gì chúng ta thấy: tiền của, tiện nghi vật chất… dễ là chỗ cho chúng ta cậy dựa, vì chúng thường làm chúng ta yên tâm coi đó như những phương tiện giúp thành công trong việc tông đồ. Thật ra đây chỉ là một thứ yên tâm giả tạo khiến chúng ta dựa vào sức người để thực hiện chương trình của mình hơn là dựa vào quyền năng của Thiên Chúa để thực hiện chương trình của Chúa. Là những nữ tu tông đồ, chúng ta có cảm nhận được điều đó không? Trong khi thi hành sứ vụ, chúng ta thường chuẩn bị cho mình những loại hành trang nào?

1. Hành trang là một tâm hồn nhẹ nhàng thanh thoát

Hình ảnh các môn đệ ra đi vào các làng mạc rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa mà không mảy may dính bén đến của cải vật chất cho ta thấy sự thanh thoát của tâm hồn là điều kiện để thiết lập những mối liên hệ cần có giữa Thiên Chúa và giữa con người với nhau. Khi không có gì bên ngoài để cậy dựa, chúng ta sẽ sống phó thác và tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa như một bảo đảm chắc chắn nhất cho việc tông đồ. Khi giảm thiểu những sở hữu vật chất, chúng ta sẽ dễ dàng gắn bó và lệ thuộc vào Thiên Chúa. Với khăn gói nhẹ nhàng, với lòng mến và sự nhiệt tâm, chúng ta sẽ loan báo Tin Mừng cách hiệu quả hơn.

Chúng ta vẫn biết rằng tiền bạc thật cần thiết cho cuộc sống và giúp ích cho mọi công việc của chúng ta, nhưng nó không phải là cứu cánh cho cuộc đời. Tiền bạc có thể cho chúng ta những phương tiện cần thiết trong khi thi hành sứ vụ, nhưng nếu chúng ta bị lệ thuộc vào chúng, chúng có thể làm chúng ta mất sáng suốt để nhận ra đúng giá trị của nó. Trong thực tế, có những người bị cuốn theo tiền bạc và tiện nghi vật chất mà có thể làm hỏng lý tưởng phục vụ. Đó là nguy cơ mà bất cứ ai cũng có thể rơi vào. Người tông đồ đích thực không chọn tiền bạc, cũng không chọn phải được phục vụ ở chỗ này, ở lãnh vực kia, nhưng dù làm việc gì, họ cũng chỉ mong diễn tả được tình yêu của Thiên Chúa qua cách sống thanh thoát và qua lối sống phục vụ của mình.

Sự thanh thoát mà chúng ta cần có không phải là sự bần cùng thiếu thốn mà chỉ có nghĩa là không được ham mê của cải vật chất, tiện nghi sang trọng, danh vọng trần thế đến độ làm nô lệ cho chúng mà coi nhẹ việc loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Chỉ có tấm lòng thanh thoát, chúng ta mới có thể dứt ra khỏi sức hút của đồng tiền và những lôi cuốn của trần gian, để chú tâm vào việc thi hành sứ mệnh của mình. Chỉ khi nào chúng ta say mến Chúa và yêu các linh hồn hơn mọi thứ của cải trần gian, chúng ta mới có thể làm chứng cho Chúa cách hữu hiệu được. Công việc của người tông đồ không bao giờ nhắm đến của cải vật chất, nhưng là giúp cho mọi người tìm kiếm hạnh phúc thiên đàng. Chính vì thế mà Chúa Giêsu đã nói với anh thanh niên giầu có:“hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời, rồi hãy đến mà theo tôi” (Mc 10, 21).

2. Hành trang là sự gắn bó mật thiết với Chúa Giêsu

Các môn đệ được sai đi sau khi đã ở với Chúa Giêsu và đã có một đời sống gắn bó mật thiết với Người. Đây chính là hành trang quan trọng nhất của người tông đồ.

Nhìn vào gương Chúa Giêsu, chúng ta thấy Chúa đã nêu gương về điểm này khi Người luôn gắn bó mật thiết với Chúa Cha, Đấng đã sai Người. Sự gắn bó ấy giúp Người hoàn toàn kết hiệp với Chúa Cha và trở nên một lòng một ý với Cha. Khi đi rao giảng, Người không chỉ nghĩ đến dân chúng và các tông đồ, nhưng Người còn gắn bó với Cha và ý thức mình là Người Con được Cha sai đến trong trần gian: “Như Cha đã sai Con đến thế gian...” (Ga 17, 18). Vì thế, Người luôn nhất trí với Cha: Người chỉ nói những gì đã nghe nơi Cha: “Tôi nói lại cho thế gian điều tôi đã nghe Cha nói” (Ga 8, 26), và làm những gì Cha đã làm: “Tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi” (Ga 5,30). Như vậy, suốt cuộc sống trần gian, Chúa Giêsu luôn gắn bó với Cha và tìm cách làm đẹp lòng Cha: “Đấng sai tôi vẫn ở với tôi, Người không để tôi cô độc vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người” (Ga 8, 29).

 “Gắn bó với Chúa” là tương giao nền tảng làm mẫu mực cho người tông đồ. Để công việc được hoàn thành tốt đẹp thì người sai và kẻ được sai phải rất ăn ý với nhau. Cũng như Chúa Giêsu cần đến Chúa Cha, chúng ta cũng phải sống gắn bó và nên một với Chúa Giêsu trong ý nghĩ, lời nói và hành động trong khi thi hành sứ vụ của mình.

Trong thực tế, giữa một bối cảnh xã hội mà trong đó hình như con người đang mất dần cảm thức về Thiên Chúa, họ thích sống hưởng thụ, vui vẻ với những tiện nghi vật chất, thì việc sống gắn bó và nên một với Chúa Giêsu quả không đơn giản chút nào. Nhưng một khi mang trong mình khát vọng muốn đem Chúa đến cho người khác, muốn chia sẻ niềm vui, hạnh phúc và sự bình an cho tha nhân thì chúng ta sẽ không để mình bị cuốn vào những đòi hỏi thỏa mãn nhất thời nhưng luôn biết dựa vào ơn Chúa, biết tỉnh thức cầu nguyện và để Chúa làm chủ mọi tư tưởng, lời nói việc làm của mình. Nhờ đó chúng ta sẽ dễ dàng vượt qua những khó khăn trắc trở trong nhiệm vụ, luôn biết đặt ý Chúa trên tất cả mọi sự, biết đối chiếu cái “ý tôi” với “ Ý Chúa” và sẵn sàng để những gì là “của riêng tôi” được tan biến trong những gì là “của Chúa” như lời Thánh Phaolo đã nói: “Tôi sống nhưng không phải tôi sống mà là chính Đức Kitô sống trong tôi.”(Gl 2, 20).

3. Hành trang là một trái tim đong đầy yêu thương

Chúa Giêsu đã đến trần gian sống với con người và rất mực yêu thương con người. Khi gặp gỡ bất cứ ai, Người luôn yêu thương và tôn trọng họ. Người ý lắng nghe tâm tư của họ. Người hiểu những nỗi lòng thầm kín của họ và đáp ứng kịp thời những khát vọng của họ. Từ chính hoàn cảnh của họ, Người khuyến khích họ can đảm hành động theo chân lý và luôn yêu thương sửa lỗi để họ hoàn thiện bản thân. Nơi Người luôn sáng ngời một trái tim mục tử đầy yêu thương, tận tâm và trung tín với những người được Cha trao phó. 

Theo gương Chúa Giêsu, chúng ta đến với mọi người bằng trái tim yêu thương. Sứ mạng của chúng ta là sống và làm chứng cho một Thiên Chúa đầy tình yêu thương. Tình yêu thương này phát xuất từ Thiên Chúa và không bị lệ thuộc vào hoàn cảnh hay những điều kiện bên ngoài. Là một nữ tu Mân Côi, chúng ta nỗ lực làm cho cuộc sống chúng ta giống hình ảnh của một Vị Thiên Chúa đầy tình yêu thương trong khi chúng ta phục vụ. Chúng ta hãy làm cho đời sống dâng hiến của chúng ta tuyệt đẹp ở chỗ biết mở rộng trái tim đón nhận tình yêu của Thiên Chúa để rồi đến lượt mình, chúng phản chiếu được tình yêu ấy đối với mọi người chúng ta gặp gỡ. Khi có trái tim yêu thương, chúng ta sẽ có nhiều sáng kiến và đầy nhiệt tâm trong khi phục vụ.

Tinh thần Dòng của chúng ta là tinh thần Đức Ái. Tinh thần này làm cho chúng ta yêu thương hết mọi người, không phân biệt họ là ai, không đòi họ phải có điều kiện nào. Bao lâu mà tình yêu và những điều thiện hảo bao trùm mọi hoạt động của chúng ta, lúc bấy giờ chúng ta mới thực sự sống được tinh thần Đức Ái của Dòng. “Đối với chị em Mân Côi, đức ái là động lực thôi thúc chị em hiến mình phục vụ tha nhân trong mọi công tác tông đồ mà chị em đảm nhiệm. Theo Đức Cha Tổ Phụ, chị em Mân Côi phải luôn làm mọi việc với ý ngay lành, với tinh thần siêu nhiên. Chính tinh thần Đức Ái của Dòng giúp chị em thắng lướt mọi trở ngại, dấn thân vô vị lợi và làm cho công việc có giá trị lớn lao”[1].

Điểm thực hành:

Tâm tình của chị em Mân Côi khi ra đi thi hành sứ vụ là :

-          Giữ cho tâm hồn được luôn nhẹ nhàng thanh thoát, không dính bén vào bất cứ người, vật hay điều gì.

-          Sống gắn bó mật thiết với Chúa Giêsu và chỉ tìm cách làm vinh danh Chúa.

-          Làm việc tông đồ bằng một trái tim đong đầy yêu thương.

KẾT

Sau khi được kêu gọi đi theo Chúa, được huấn luyện để trở thành người nữ tu tông đồ, chúng ta được Chúa sai vào các môi trường tông đồ của Hội Dòng. Đã nhiều lần chúng ta được sai đến các môi trường khác nhau và chúng ta cũng có kinh nghiệm phần nào về cách thức làm việc tông đồ thế nào cho có hiệu quả. Ơn gọi của chúng ta không chỉ là để thi hành một sứ mạng, nhưng trước hết là đi vào sự kết hợp mật thiết với Chúa. Khi đã gắn bó với Chúa, chúng ta được mời gọi chu toàn sứ mạng với một tâm hồn thanh thoátmột trái tim lan tỏa tình yêu thương. Ý thức được sứ mạng này, chúng ta sẽ thoát được nguy cơ chỉ lao đầu vào công việc hoặc chỉ cậy dựa vào sức mình.

Trong một thế giới đang dần đánh mất những giá trị siêu việt, các nữ tu Mân Côi được mời gọi nhận lấy lối sống của Chúa Giêsu làm lối sống riêng của mình, để được trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Giêsu, biết chọn Chúa là hạnh phúc duy nhất của mình, còn những sự khác sẽ được Chúa ban thêm cho. Xin Mẹ Maria giúp chúng ta luôn đi theo tinh thần và đường hướng của Chúa, luôn biết ở lại trong Chúa sâu hơn và bước theo Chúa sát hơn để tâm hồn được thanh thoát bình an, không bám víu vào cuộc sống này và cũng chẳng lệ thuộc điều chi ngoài Thiên Chúa là tất cả cho cuộc sống và cho mọi hoạt động của chúng ta.

M. Rose Vũ Loan, Fmsr

 


[1] Hiến luật Dòng Chị Em Con Đức Mẹ Mân Côi số 41.4