CHỦ ĐỀ HỌC TẬP THÁNG 3.2017

ĐƯỢC SAI ĐI NHÂN DANH CỘNG ĐOÀN

 

Một thực tế xảy ra là khi chúng ta thấy một linh mục hay tu sĩ nào làm gì, giảng ở đâu, được đánh giá thế này thế kia, chúng ta thường hỏi cha ấy thuộc Giáo xứ, Giáo phận hay Dòng tu nào? Soeur ấy thuộc Dòng nào, cộng đoàn nào? Như thế, khi làm việc gì, mọi người đều hiểu chúng ta mang trong mình những dấu hiệu của cộng đoàn, hội dòng đã cưu mang chúng ta. Tháng này chúng ta cùng nhau tìm hiểu và sống chủ đề: ĐƯỢC SAI ĐI NHÂN DANH CỘNG ĐOÀN.

Sau khi các môn đệ đã có thời gian ở với Đức Giêsu, chia sẻ cuộc sống với Người, chứng kiến các việc Người làm, hiểu được sứ mạng của Người và nhất là trải nghiệm về cuộc thương khó và Phục Sinh của Người, Thánh Marcô thuật lại, Ngài sai các ông đi loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa : Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo (Mc16,15). Từ lệnh truyền của Chúa Giêsu cho các tông đồ, Giáo Hội qua mọi thời đại luôn nhận lấy trách nhiệm lưu truyền Tin Mừng cho mọi thế hệ, theo cách thức Đức Giêsu đã làm là :  lập nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng  (Mc 3, 14). Cách thức này được họa lại cách rõ nét qua các Hội Dòng, Tu hội, Tu đoàn… Tuy khác về Đoàn sủng, nhưng căn tính làm nên các cộng đoàn này luôn có điểm chung là cùng nhau ở với Chúa và được Chúa sai đi. Thế nên, người tông đồ nào được sai đi cũng luôn xuất thân từ một cộng đoàn và vì thế sẽ mang danh nghĩa nhân danh cộng đoàn.

I. SỐNG CẢM THỨC THUỘC VỀ:

Thuộc về là cảm thức rất tự nhiên của mọi người, ai cũng có nhu cầu tương quan, mỗi người đều cảm thấy ít hay nhiều, chặt chẽ hay hờ hững, mình thuộc về một nơi, là một phần của gia đình, của giáo xứ, của đoàn thể.…Thiết nghĩ người tông đồ được sai đi trước hết cần ý thức sống tính thuộc về, để trung thành với Đấng sai mình và cộng đoàn mình xuất phát khi được sai đi.

1.   Thuộc về Thiên Chúa

Bài giáo lý sơ cấp chúng ta học từ thuở nhỏ đã cho chúng ta một ý niệm căn bản rằng chính Thiên Chúa là nguồn cội của chúng ta. Do đó, từ sâu thẳm lòng ta vẫn có nỗi khắc khoải sống tính thuộc về Thiên Chúa, cho dù nhiều khi chúng ta để cho những cái khác phủ lấp đi phần nào lòng khao khát căn bản này. Thánh Augustinô nói: “Thiên Chúa đã dựng nên chúng con cho Thiên Chúa, và lòng chúng con không nghỉ yên cho đến khi được nghỉ yên trong Thiên Chúa”. Để sống tính triệt để sự thuộc về Thiên Chúa, người tu sĩ tự nguyện sống : hoàn toàn tận hiến cho Thiên Chúa, hoàn toàn thuộc về Chúa với một trái tim không chia sẻ. Họ được thánh hiến cho Thiên Chúa, hoàn toàn trao hiến mình cho Thiên Chúa bằng cách dâng lên Ngài một tình yêu trọn vẹn nhất [1].

2.   Thuộc về Giáo Hội

Qua bí tích rửa tội, chúng ta thuộc về Chúa, thuộc về Giáo Hội của Chúa. Hội dòng chúng ta được sinh ra và lớn lên trong Giáo Hội, từ Giáo Hội chúng ta mới có tên tuổi và được mọi người biết đến. Mối quan hệ sống động này với Giáo Hội được xây nền trên chính sự kết hiệp với Chúa Kitô. Đức Giáo Hoàng Phanxicô nói: “Căn tính Kitô hữu của chúng ta là thuộc về! Chúng ta là các Kitô hữu bởi vì chúng ta thuộc về Giáo Hội. Đó như là tên họ: nếu tên gọi là "tôi là Kitô hữu", thì tên họ là "tôi thuộc về Giáo Hội"[2].

3.   Thuộc về cộng đoàn

Người tu sĩ được Thánh Hiến cho Thiên Chúa cụ thể ngang qua một Linh đạo và Đặc sủng của một cộng đoàn. Cũng qua việc hiến Thánh ấy, người tu sĩ chính thức trở nên thành viên của một cộng đoàn, có khả năng tiếp nối, duy trì truyền thống và mang lấy tất cả vận mạng của cộng đoàn đó. Thế nên, từ khi đã được thánh hiến, chúng ta làm gì, sống thế nào, không còn với tư cách cá nhân mình, nhưng trong tư cách là người của một cộng đoàn. Hiến luật dòng xác định:  Đời sống cộng đoàn thuộc về bản chất của người nữ tu Mân Côi[3]. Từ cộng đoàn, chúng ta được sai đi thi hành sứ vụ của Dòng với tình hiệp thông, qua tất cả những công việc vẻ vang hay âm thầm, thành công hoặc thất bại, âu lo hay hy vọng, thuận lợi hay khó khăn… 

II. ĐƯỢC SAI ĐI NHÂN DANH CỘNG ĐOÀN

Mỗi cộng đoàn trong Giáo hội được thành lập là vì và cho một sứ mạng. Giáo luật cũng xác minh điều này: “Các Kitô hữu được thánh hiến cho Thiên Chúa qua việc tuyên giữ các lời khuyên Phúc Âm sẽ tham dự vào sứ mạng cứu rỗi của Giáo Hội cách đặc biệt theo mục tiêu và tinh thần của tu hội” (207,2; 574,2). Thến nên, sứ mạng của người tông đồ luôn xuất phát từ một cộng đoàn, họ được sai đi nhân danh Chúa, ngang qua các đại diện của Chúa. Người tông đồ không làm việc gì nhân danh bản thân hay bất cứ ai, nhưng nhân danh cộng đoàn. Điều này thể hiện tính hiệp thông của từng người với cộng đoàn, cho dù người ấy làm việc ở đâu đó một mình hay với những người khác trong cộng đoàn, công việc của họ dù lớn hay nhỏ cũng là một phần của toàn thể sứ mạng cộng đoàn, và vẫn có ảnh hưởng tới cộng đoàn. Để làm rõ và nhấn mạnh đặc điểm này, nhiều nhà tu đức nhắc nhở chúng ta: làm tông đồ mà không được sai đi, thì người ấy đã lấy việc của Chúa để làm vinh danh bản thân mình, đó là làm việc của Chúa mà không làm theo ý Chúa. Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận đã xác tín: Không vâng lời, dù có thực hiện những công trình vĩ đại cũng không đẹp lòng Chúa. Chúa chỉ quý lòng con, Chúa không cần công trình của con, Chúa tạo dựng cả vũ trụ không cần con [4]. Thánh Gioan La San cũng nhấn mạnh trong một bài giáo huấn của ngài dành cho các sư huynh trong dòng : nếu không có nhân đức vâng phục, thì mọi hành động dù thánh thiện đến đâu, cũng chỉ là thứ trang điểm cho lòng kiêu ngạo[5].

Tâm tình của người tông đồ là cảm thấy mình thuộc về cộng đoàn vì cộng đoàn cưu mang mình, nên việc của mình làm có liên quan đến cộng đoàn. Thuộc về cộng đoàn Dòng không chỉ trên danh sách, nhưng là thể hiện một đời sống tận tụy chung chia trách nhiệm sứ vụ, làm cho Đoàn sủng mỗi ngày được bén rễ sâu và lan rộng trong lòng Giáo hội.

1.    Người Nữ tu Mân Côi hiểu rõ căn tính cộng đoàn mình thuộc về

Trước khi trở thành một nữ tu Mân Côi, các tập sinh được đào luyện để biết Chúa, biết Hội dòng và biết mình. Biết không chỉ bằng tri thức, nhưng còn phải thấm nhuần tinh thần của cộng đoàn mình sẽ thuộc về là “Với tinh thần Đức Ái trọn hảo, chị em cùng Mẹ Maria, sống mầu nhiệm cứu độ và mang ơn cứu độ đến cho mọi người bằng việc rao giảng Tin mừng và giáo dục đức tin, đặc biệt cho người nghèo khổ, trong các lãnh vực: giáo dục, y tế, từ thiện, xã hội và mục vụ tông đồ” (x. HL 2.3 và 4.2). Nếu không hiểu được căn tính này, có thể chúng ta sẽ rơi vào trạng thái nhiệt tình quá với các nhu cầu bao la của thế giới và quên đi nét riêng biệt trong Đoàn sủng của Dòng. Trong Tông huấn Vita consecrata, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã căn dặn: “Trong mỗi tu hội, cần phải trung thành với Đoàn sủng sáng lập và với gia sản thiêng liêng được gầy dựng lên tiếp sau. Việc trung thành với linh ứng của Đấng sáng lập, giúp tìm lại và sống nhiệt thành những yếu tố cốt yếu của đời thánh hiến” (VC 36).  Ở số tiếp theo, Ngài viết: “Càng trân trọng luật dòng, những người tận hiến càng có những tiêu chuẩn chắc chắn để tìm ra những phương thức thích đáng để làm chứng, đáp ứng những đòi hỏi của thời đại mà không xa rời linh ứng nguyên thủy”. (VC 37)

2.    Cung cách của người nữ tu Mân Côi được sai đi

Mỗi địa chỉ chúng ta được “sai” tới là dấu chỉ sự có mặt của Hội dòng. Vì thế, chúng ta cần ý thức mình đang “thuộc về” cộng đoàn mang tên Con Đức Mẹ Mân Côi. Cảm thức thuộc về dẫn đưa chúng ta xích lại gần nhau. Nơi đây, chúng ta xây dựng tình hiệp thông huynh đệ như là dấu chỉ của nước Thiên Chúa. Tông huấn Vita Consecrata xác định: “Sự hiệp thông huynh đệ không chỉ là một phương tiện giúp thi hành một sứ mạng nào đó, mà còn là nơi Thiên Chúa ngự, nơi mà người ta có thể kinh nghiệm được sự hiện diện bí nhiệm của Chúa phục sinh (x. Mt 18,20) ” (VC 42).

Chúng ta cùng nhắc lại một số điểm trong lời “Kinh Sai Đi” mà chị em chúng ta đã cùng nhau đọc cách long trọng trong giờ Chầu Thánh Thể của ngày nhận “Bài sai”.

... Chúng con xin đoan nguyện:

 Sẽ cùng với chị em dấn thân xây dựng một cộng đoàn yêu thương và hiệp nhất, biết luôn chia sẻ và cộng tác chân tình với nhau trong những trách nhiệm chung.

 Biết đón nhận và trung thành với những bổn phận được ủy thác với tinh thần siêu nhiên và thánh thiện.

 Biết sống từ bỏ, quên mình và hy sinh trong khi thi hành sứ vụ. Nhiệt thành giúp đỡ tha nhân, tìm lợi ích cho người khác hơn là cho chính mình.

…. Xin cho mọi cố gắng và mọi công việc chúng con làm, chỉ nhằm làm vinh danh Chúa, hiển danh Mẹ Maria và vì các linh hồn, theo sứ mạng của Hội Dòng chúng con.

Tất cả những điều trên sẽ chỉ diễn ra nơi một tâm hồn có đời sống thân tình với Chúa, như lời mời gọi trong Sắc lệnh Perfectae Caritatis: “Hoạt động tông đồ của các tu sĩ phải được phát sinh từ cuộc sống kết hiệp mật thiết với chính Chúa Kitô, nhờ đó, chính đức mến Chúa yêu người được triển nở” (PC 7).

III. GỢI Ý SUY TƯ VÀ THỰC HÀNH

1.  Với tôi, sống “cảm thức thuộc về” có mang lại cho tôi sự bình an, hạnh phúc, sức mạnh và sự phong phú không?

2.  Tôi, cộng đoàn của tôi hiện diện nơi đây để thi hành sứ mạng gì? Tôi đã và đang mang tâm trạng nào khi thi hành sứ vụ Chúa trao qua Bề trên, qua chị Phụ trách?

3.  Với những đoan nguyện trong “kinh sai đi”, tôi cần cố gắng thêm điều gì trong môi trường Chúa đang muốn tôi hiện diện?

*******

Ghi nhớ:

-         Giáo huấn của Đức Cha Tổ Phụ: “Làm việc phải đằm thắm, phải nhịn nhục. Phải tập tính sửa nết sao cho an vui hòa nhã luôn, làm việc với ai thì ai nấy cũng thích tính mình, làm việc với ai cũng không gì ái ngại” ( GS I, 539).

-         “Trong các hoạt động tông đồ, qua nếp sống và cách cư xử, chị em phải biểu lộ cho mọi người thấy tinh thần bác ái là tinh thần riêng của Dòng” (HL 41.5).

 

M. Têrêsa Đinh Thị Nụ, Fmsr



[1] x. LG 44

[2] Bài giáo lý về Giáo Hội, của ĐGH Phanxicô, Hoàng Quốc Việt chuyển ngữ.

[3] x. HL 1.1

[4] Đường hy vọng 400, ĐHY Nguyễn Văn Thuận.

[5] Bài suy niệm 11. 1 của Thánh Gioan Lasan, trích trong Lasan.net