CHỈ LÀ GIẤC MƠ THÔI

Mộc Dược, FMSR

                                      

Bao lần mẹ chở con bằng xe đạp

Vòng nan hoa trên những nẻo đường xa

Có lắm khi đường khấp khểnh ổ gà

Lên xuống bồng bềnh mây trôi lướt nhẹ.

 

Con nhỏ xíu úp mặt vào lưng mẹ

Khẽ thì thầm: sao không thấy đường đi

Mẹ mỉm cười: con chớ có lo gì

Mẹ biết Đường, sẽ đưa con tới chốn.

 

Ngay cả khi con thấy mình đã lớn

Diện trên mình áo dài trắng trinh nguyên

Mẹ vẫn để con ngồi phía sau yên

Gò lưng đạp những vòng quay nhè nhẹ.

 

Con ngồi sát vòng tay ôm lưng mẹ

Nghe thật gần từng hơi thở dập dồn

Con nói rằng muốn xe chạy nhanh hơn

Chung với mẹ bốn bàn chân cùng đạp.

 

Mẹ thoáng cười theo vòng quay gấp gáp

Gối uốn cong theo nhịp bánh xe trôi

Tóc áo con đùa với cánh chim trời

Se se lạnh chiều mơn man gió thổi.

 

Con tỉnh giấc, tay còn ôm chiếc gối

Chợt nhận ra chỉ là giấc mơ thôi

Mẹ đã đi, vòng xe tới quê trời

Con côi cút giữa vòng đời dang dở.